Chuyện trong nhà trẻ của Vượng Tử cũng rất nhiều. Hầu như mỗi ngày đều có hoạt động gia đình, còn có họp phụ huynh. Tống Đình Thâm sau khi qua năm mới cũng rất bận, Nguyễn Hạ còn phải rút ra thời gian chạy đến nhà trẻ. Bây giờ, cô và giáo viên của lớp Vượng Tử đã rất quen thuộc rồi. Mặc dù bản thân giáo viên cũng rất có trách nhiệm, nhưng tính tình Nguyễn Hạ vẫn là muốn tạo quan hệ với giáo viên... Lâu dần, cô còn đi dạo phố mấy lần với giáo viên. Quan hệ thật sự là khá tốt.
Hôm nay, nhà trẻ của Vượng Tử lại muốn tổ chức hoạt động. Mỗi bạn nhỏ của lớp đều phải trình bày một kỹ năng đã học được ở nhà trẻ trong học kỳ trước cho ba mẹ. Ví dụ như vẽ tranh, đập bóng, thậm chí còn có cả nhảy múa. Nguyễn Hạ sáng sớm đã vác theo máy ảnh còn có banner cổ vũ đến nhà trẻ. Hôm nay, Vượng Tử biểu diễn đập bóng, có đập bóng một tay, đập bóng hai tay, còn có hai người phối hợp đập bóng. Mỗi ngày, sau khi trở về nhà, Vượng Tử đều sẽ luyện tập hơn nửa tiếng. Cậu rất có dã tâm và mục tiêu. Chính là vì để trổ hết tài năng trong một đám trẻ con, để cho mẹ của cậu nhìn thấy cậu lợi hại và tài giỏi đến thế nào. May mắn nhà bọn họ ở là biệt thự to. Nếu như là sống trong một tòa nhà thương mại thì đoán chừng là sẽ bị người ta khiếu nại rồi.
Nguyễn Hạ giống như là fan của Vượng Tử. Nhìn thấy con trai cô đập bóng, cô chụp ảnh không ngừng. Giống như là fan hâm mộ đang trà trộn đến trước mặt minh tinh vậy.
Cô nghĩ, có thể không bao lâu nữa thì nói không chừng, cô có thể học được cách chỉnh sửa hình ảnh nữa đấy...
Có một đứa con, Nguyễn Hạ ngày càng học được nhiều kỹ năng. Cô cảm thấy phương hướng phát triển mà bản thân đang hướng đến là nữ siêu nhân.
"Cô chuyên nghiệp thật đấy." Khi Nguyễn Hạ đang chụp tất cả các khoảnh khắc của Vượng Tử, có một giọng nữ vang lên.
Nguyễn Hạ quay đầu nhìn lại, là một bà mẹ đang cầm ly giữ nhiệt, nhìn cô cười dịu dàng, khuôn mặt rất là hiền lành, làm cho người ta nảy sinh thiện cảm ngay lập tức.
"Con gái của tôi cũng đang ở lớp này." Người mẹ chỉ về lớp đang biểu diễn đập bóng phía trước.
Hóa ra là mẹ của bạn học cùng lớp Vượng Tử. Nguyễn Hạ và mấy người mẹ này quan hệ cũng không tệ. Nhưng mà đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người mẹ này. Khó tránh lạ mắt, nhân tiện nói: "Lúc trước đều chưa từng gặp cô. Lúc trước tôi không thể đến nhà trẻ được, thật là ngại quá."
Người mẹ này ôn nhu cười cười, vén tóc ra sau tai: "Con gái của tôi mới chuyển đến vào học kỳ này. Quên tự giới thiệu, tôi là mẹ của Hứa Ý Thuần. Tôi họ Tiếu, tên là Tiếu Mộ Lan."
Nguyễn Hạ ngẩn ra. Chỉ cảm thấy cái tên này hơi quen. Không, là vô cùng quen.
Cô vừa nhớ lại vừa nói: "Tôi là mẹ của Tống Thư Ngôn… Nguyễn Hạ."
Chờ đến khi hoạt động của lớp kết thúc, Tiếu Mộ Lan đi lên tìm con gái của mình, lúc này Nguyễn Hạ mới phản ứng lại được, vẻ mặt không nói ra lời.
Cho đến khi Vượng Tử vọt đến bên người cô, ôm eo cô làm nũng, cô vẫn còn chưa hồi phục tinh thần.
"Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy?" Vượng Tử dốc sức thề sống chết gì cũng phải chống lại nhưng cũng không thể thắng được giáo viên. Để cho giáo viên chấm lên trán cậu một chấm đỏ. Lúc này, nhìn cậu đáng yêu giống như là bé phúc trên tranh tết vậy.
Nguyễn Hạ cúi đầu nhìn đứa con mũm mĩm nhà mình, đau buồn lập tức từ đó mà đến, cúi người xuống, thuận thế ôm cậu vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu, ngữ khí rất là u oán: "Cốt truyện quá mạnh rồi. Con à, con phải bảo trọng đấy."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vốn dĩ cô cho rằng đã thoát khỏi cốt truyện rồi. Ít nhất thì một nhà ba người bọn họ cũng đã lệch khỏi quỹ đạo của bản gốc rồi. Đâu biết được, trên thế giới này lại thật sự tồn tại hiệu ứng bươm bướm. Cho dù là đã thoát được chuyện này thì những chuyện tiếp theo trong nguyên tác có thể sẽ không xảy ra nữa, lại cũng vẫn sẽ lấy một hình thức khác mà xảy ra bên cạnh bọn họ. Giống như bây giờ, Tống Đình Thâm không chết, cô cũng không có chuyển Vượng Tử cho người khác. Vượng Tử vẫn là một tiểu thiếu niên tích cực tiến về phía trước. Cậu đã không có đủ điều kiện để trở nên tà ác nữa rồi. Nhưng nữ chính trong nguyên tác... Cô ấy, cô ấy xuất hiện rồi.
Nữ chính trong nguyên tác yêu nam phụ phản diện sâu đậm, khụ khụ, cũng chính là Đại Vượng Tử. Đáng tiếc Đại Vượng Tử không có tình cảm nam nữ gì với cô ấy, có thì cũng chỉ là lòng lợi dụng mà thôi.
Vốn dĩ lực sát thương của Đại Vượng Tử rất là mạnh, đáng tiếc là cậu bị nữ chính yêu. Nam chính lại yêu thắm thiết nữ chính, không quen nhìn Đại Vượng Tử lợi dụng nữ chính, cho nên đã dồn hết tất cả sức lực vào đối đầu với Vượng Tử. Chính bởi vì cái gọi là tà không thể ép chính nên Đại Vượng Tử không thể địch lại vầng sáng của nam chính. Cuối cùng rơi vào một kết cục thê thảm.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.