Nguyễn Hạ đoán đây là nguời quen cũ của Tống Đình Thâm. Cũng không lạ, anh lớn lên ở đây, thành phố này cũng không lớn, gặp người quen là chuyện thương xuyên, hơn nữa lại là tuần lễ vàng, nếu như không đi du lịch thì sẽ đi mua sắm, dạo chơi. Thời gian này rất nhiều cửa hàng giảm giá.
Tống Đình Thâm đuơng nhiên cũng hơi kinh ngạc nói: “Lỗ Vĩnh An? Đã lâu không gặp.”
Lộ Vĩnh An đi tới cười lớn vỗ vai Tống Đình Thâm, nhìn anh túi lớn túi nhỏ cảm thấy buồn cười hỏi: “Cậu trở về sao không nói một câu? Đúng rồi, người này có phải vợ cậu không?”
Anh ta nhìn về phía Nguyễn Hạ, trong đầu có chút ngạc nhiên. Cũng không phải chưa nghe chuyện Tống Đình Thâm đã kết hôn nhưng không nghĩ vợ anh dáng dấp lại xinh đẹp đến vậy, so với người nổi tiếng cũng không thua kém phần nào. Tống Đình Thâm thật đúng là có phúc, hiện tại là ông chủ công ty lớn, còn trẻ mà đã có vợ xinh đẹp và con trai đáng yêu. Trong mắt người ngoài, đây là cuộc sống đáng mơ ước.
“Ừ, đây là vợ tôi Nguyễn Hạ, còn đây là Vượng Tử con trai tôi.” Tống Đình Thâm nhìn về phía Nguyễn Hạ nói: “Hạ Hạ, đây là bạn học cùng cấp ba của tôi Lộ Vĩnh An, Vượng Tử chào chú đi.”
Nguyễn Hạ phát hiện ra khi ở trước mặt người ngoài, anh đều trực tiếp gọi cô là “Hạ Hạ”, không có người ngoài anh liền gọi cô là “Nguyễn Hạ”.
“Xin chào.” Nguyễn Hạ khách khí chào hỏi.
Vượng Tử không sợ người lạ chút nào, mỉm cười nói: “Cháu chào chú Lộ ạ!”
“Được rồi, được rồi.” Lộ Vĩnh An sờ đầu Vượng Tử, nhìn về phía Tống Đình Thâm nói: “Về lúc nào thế? Sao không thông báo một câu?”
Bọn họ đều là bạn học, tuổi tác không khác nhau, đều khoảng ba lăm, ba sáu tuổi. Tốt nghiệp trung học cũng đã khoảng hơn hai mươi năm, kết hốn sớm nên con cái đều nhanh chóng lên trung học, mọi người đã sớm có cuộc sống gia đình riêng, bạn bè thân thiết còn ít khi gặp nhau sau kết hôn chứ dừng nói đến học cùng. Cho nên Tống Đình Thâm từ cấp ba cho đến hiện tại cũng chỉ có ngẫu nhiên gặp mặt vài người, trong cuộc sống bình thường trên cơ bản rất ít liên hệ.
Tống Đình Thâm cười trả lời: “Hôm qua về. Chủ yếu là tu sửa mộ cho ba mẹ tôi, sau đó đem vợ con về thăm họ hàng một chút xong sáng sớm phải đi ngay.”
“Thật vội vã. Cũng đã nhiều năm không gặp, vừa lúc cậu còn nhớ thầy Vương không? Năm nay ông đã đại thọ sáu mươi rồi, hiện tại ngoài trừ việc hiếu hỉ ra, đại thọ sáu mươi không được phép uống rượu. Tôi với mấy người trong lớp định tổ chức sinh nhật cho ông. Cậu cũng biết, ông không có con cái gì hết…” Lộ Vĩnh An dừng một chút nói tiếp: “Họp lớp cậu có thể không đến nhưng đại thọ sáu mươi của thầy Vương cậu nhất định phải tới, cậu cũng là học sinh xuất sắc của ông. Nghe nói cho tới bây giờ khi đi dạy ông vẫn thường xuyên nhắc tới cậu trước mặt học sinh. Lần này cậu mà tới chắc chắn ông sẽ rất cao hứng.”
Tống Đình Thâm chần chờ một lúc, thầy Vương đối với anh rất tốt. Những năm gần đây, ngày lễ tết nào anh cũng không quên gửi quà cho ông. Lần này trở về anh không nói cho ông biết là vì không muốn làm phiền đến ông. Bây giờ anh biết rõ sinh nhật của ông mà không qua thì thật không phải.
“Khi nào vậy?”
“Chiều tối mai. Đáng nhẽ là hôm trước hoặc hôm nay nhưng có mấy người đều ở xa trở về, không có thời gian tập hợp lại. Sau thứ ba cũng có vài người đi mất. Cho nên quyết định làm vào thứ ba.”
Tống Đình Thâm gật nhẹ đầu nói: “Vậy ngày mai tôi qua.”
Lộ Vĩnh An lại sờ đầu cái đầu nhỏ của Vượng Tử nói: “Cậu đi cùng vợ và con trai đến cũng được. Một mình cậu đến cũng không sao, chúng tôi không muốn gây thêm phiền phức cho cậu.”
Chờ Lộ Vĩnh An đi, một gia đình ba người tuỳ ý tìm một nhà hàng để ăn cơm tối. Vừa ngồi xuống, Tống Đình Thâm liền nhìn Nguyễn Hạ giải thích: “Vừa rồi người anh ta nói là thầy Vương, ân nhân của tôi. Khi học cấp ba tôi ở trong trường, tiền sinh hoạt phí cũng không có nhiều, thầy Vương thường xuyên mang cơm cho tôi để bổ sung dinh dưỡng. Sau khi lên đại học, học phí không đủ, cũng là do thầy Vương giới thiệu việc làm, họ cũng nể mặt thầy, trả lương cho tôi không ít. Khi tôi học đại học, ông ấy còn cố đi đến Đế Đô để gặp tôi. Mùa đông ở đây rất lạnh nên năm nào ông cũng mua áo lông gửi cho tôi. Sức khoẻ của thầy Vương không tốt, mấy lần tôi mời ông đến Đế Đô chơi, ông nói không đến được. Khi kết hôn ông định tới nhưng năm đó mẹ ông ngã bệnh nên ông không đến được.” Hiếm khi thấy sự dịu dàng trong mắt anh, anh nói: “Những năm gần đây mặc dù tôi thường xuyên gửi quà về cho ông nhưng so với những gì ông đã làm cho tôi thì còn chưa đủ. Nguyễn Hạ, thầy Vương rất muốn gặp cô, cũng muốn gặp Vượng Tử. Nếu như cô không ngại, cùng tôi đi chúc mừng sinh nhật ông, cô thấy thế nào?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.