“Mẹ ơi, hôm nay con có thể ăn một viên kem được không?” Vượng Tử vừa bới cơm vừa hỏi câu hỏi này, giống y hệt dáng vẻ ăn trong bát nhìn trong nồi.
Trước kia Nguyễn Hạ cũng có họ hàng, đám trẻ con đều rất thích cô, bởi vì cô muốn làm bọn trẻ trật tự, sẽ luôn dẫn bọn chúng đi mua ít đồ ăn vặt, mua đồ chơi. Ở trong mắt cô, bỏ ra chút tiền có thể làm cho đám nhãi ranh kia trật tự quả thật cũng tính là lời phải không!
Lúc cô vừa mới xuyên đến đây, Nguyễn Hạ cũng không có yêu cầu Vượng Tử điều gì trên phương diện này, cũng sẽ không phản đối, muốn ăn thì ăn đi.
Mà hiện tại cô trở thành mẹ trên danh nghĩa của cậu gần một tháng rồi, suy nghĩ của Nguyễn Hạ cũng bất tri bất giác thay đổi: “Không được.”
Vẻ mặt Vượng Tử khổ sở, trên khuôn mặt mập mạp còn dính hạt cơm: “Vì sao chứ?”
Nguyễn Hạ lấy di động ra cho cậu xem: “Chú bác sĩ đưa ra quy định cho con mỗi ngày hấp thụ bao nhiêu calo đồ ăn vặt. Nếu con ăn kem nữa sẽ vượt chỉ tiêu. Hôm qua con đã ăn rồi, hôm nay không thể lại ăn nữa. Hơn nữa buổi tối ba trở về cũng sẽ kiểm tra tủ lạnh.”
Tống Đình Thâm thật sự rất nghiêm khắc, mỗi ngày anh đều sẽ kiểm tra tủ lạnh. Anh nhớ rõ trong tủ lạnh có bao nhiêu đồ ăn vặt, nếu thiếu, anh sẽ hỏi.
Tuy rằng anh rất yêu thương Vương Tử nhưng cũng không phải là nuông chiều.
Là một người cha tốt, cũng là một người cha nghiêm khắc.
Đôi mắt to tròn của Vương Tử vừa chuyển động liền nảy ra một ý tưởng: “Vậy nói với ba ba là mẹ ăn không phải là được rồi sao?
Nguyễn Hạ liếc hắn: “Hóa ra mẹ là người đỡ đạn sao?”
Những ngày nóng nực, ai cũng thích ăn kem, cô cũng không ngoại lệ. Chẳng qua là hiện tại cô tự cảm thấy mình trở thành nữ thần, nguyên chủ giữ dáng tốt như vậy, cô không thể khiến cô ấy tuột xích được!
Trong mấy ngày vừa mới xuyên đến đây, cô không chú ý đến việc ăn uống, muốn ăn cái gì thì ăn cái đấy. Kết quả vừa bước lên cân, trong trí nhớ của cô vẫn ghi lại cân nặng của nguyên chủ, tăng lên rồi, trực tiếp nhắc nhở cô đã béo lên hai cân.
Thân là một người yêu thích cái đẹp, Nguyễn Hạ biết rất rõ dáng người sẽ ảnh hưởng đến giá trị nhan sắc, khuôn mặt giống nhau, vẫn cùng một người đấy, béo mười cân với gầy mười cân sẽ khác nhau hoàn toàn! Cô thích gương mặt của nguyên chủ, cũng thích thân hình của cô ấy, đương nhiên sẽ muốn cắn răng giữ vững chúng.
Dù sao quần áo trong tủ quần áo của nguyên chủ rất kén chọn dáng người. Nếu như béo lên vài cân sẽ biến thành tai họa thị giác rồi. Website TruyenLau.com
Nguyễn Hạ lắc đầu, từ chối đề nghị của Vượng Tử: “Mẹ không đồng ý, hơn nữa ba con cũng sẽ không tin tưởng đâu.”
Thật ra nếu cô nói là cô ăn, chắc chắn Tống Đình Thâm sẽ không đi kiểm chứng lại, anh không rảnh rỗi như vậy.
Vẻ mặt Vượng Tử vô cùng tiếc nuối, càng dùng nhiều sức bới cơm hơn, biến bát cơm trước mặt trở thành kem.
Nguyễn Hạ ngoài mặt thông cảm, vui sướng khi người khác gặp họa nói: “Đống kem trong tủ lạnh hôm nay phải mở party rồi. Hôm nay một viên trong số chúng sẽ tránh được một kiếp rồi.”
Vượng Tử nghe vậy, nghiêm túc sửa lại cho cô: “Mẹ, kem không phải vật sống, chúng bị con ăn, hay là đặt trong tủ lạnh cũng giống nhau cả thôi, chúng không có cảm giác, cũng sẽ không đi mở party.” Website TruyenLau.com
Nguyễn Hạ hỏi: “Con không phải là kem, làm sao con có thể biết được chúng có cảm giác hay không?”
Khuôn mặt mập mạp của Vương Tử nhăn lại: “Dù sao thì con vẫn biết!”
Tống Đình Thâm và Lê Tĩnh là hai người đến cuối cùng. Ở nhà hàng hải sản có danh tiếng vô cùng tốt ở thành phố này, Lê Viễn Hàng bao cả một căn phòng, hai bàn trong đấy đều ngồi kín người, sự xuất hiện của Tống Đình Thâm cũng có thể coi như là một cao trào nhỏ trong buổi tối hôm nay.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuy rằng Lê Viễn Hàng đã nhắc anh đưa theo người nhà nhưng hôm nay Nguyễn Hạ không tới, hắn cũng không có gì ngạc nhiên, ra mời Tống Đình Thâm vào chỗ ngồi, Lê Tĩnh cũng rất tự nhiên ngồi xuống vị trí bên cạnh Tống Đình Thâm.
Lức Tống Đình Thâm học đại học đã bắt đầu làm thêm ngoài giờ rồi, cho nên ngoại trừ bạn cùng phòng đại học ra, quan hệ của anh với bạn học khác cũng không quá thân thuộc.
“Sao hôm nay lại không đưa chị dâu đi cùng?” Dương Siêu, một trong những người bạn cùng phòng anh cười tủm tỉm hỏi: “Để tôi nghĩ xem, lần gần nhất gặp được chị dâu hình như là lúc Vượng Tử mới một tuổi thì phải. Hiện tại bạn học tụ tập cậu cũng không dẫn theo cô ấy, ngày mai Viễn Hàng kết hôn có phải cậu cũng sẽ không dẫn cô ấy đến đúng không?”
Không cần nói cũng biết, ngày mai Tống Đình Thâm thật sự không có ý định dẫn Nguyễn Hạ đi tham dự hôn lễ với mình.
“Cô ấy rất bận.” Vẫn là lí do vạn năng từng sử dụng vô số lần này.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.