Nguyễn Hạ không đổi sắc mặt suy nghĩ, khẳng định hắn sẽ nói mấy lời giả mà như thật, khiến Tống Đình Thâm hiểu lầm quan hệ giữa cô và hắn không cạn, đúng vậy, chính là loại quan hệ nam nữ bất chính kia.
Tần Ngộ và nguyên chủ ở cạnh nhau nhiều năm như vậy, hắn tùy tiện nói ra vài việc cũng đủ để Tống Đình Thâm hiểu lầm.
Tống Đình Thâm nhìn Nguyễn Hạ cũng không nói chuyện, liền chủ động đưa tay ra chọc chọc eo của cô: “Tôi không cố ý đâu.”
Thật ra anh cũng rất ngại ngùng mà, chỉ hi vọng Nguyễn Hạ có thể quên đi chuyện vừa rồi.
Nguyễn Hạ liếc anh một cái, châm chọc nói: “Anh còn không cố ý sao? Tôi nhìn dáng vẻ anh như vậy không giống say rượu chút nào, tổng giám đốc Tống chắc là ngàn chén không gục trong truyền thuyết nhỉ? Lần trước đó không làm tốt anh cũng giả say nhỉ.”
Nói không chừng lần trước đó anh cũng cố ý giả say, nói không chừng anh đều đã nghe thấy những lời cô và Lê Tĩnh nói với nhau, đoán chừng anh còn cô vô cùng đắc ý nữa.
Tống Đình Thâm niết niết mũi, bất đắc dĩ giải thích: “Lần trước là uống say thật đấy, tôi không cần thiết phải lừa cô.”
Tư duy logic của phụ nữ là như vậy sao? Lần này giả vờ sau, vậy lần trước cũng là giả vờ nốt.
Lần này tuy rằng tâm phiền ý loạn, nhưng anh cũng đang kiềm chế bản thân, hơn nữa thêm cả Lê Viễn Hàng ở bên cạnh khuyên bảo, hắn không uống bao nhiêu, có điều lúc Nguyễn Hạ tới, anh thật sự là choáng váng nặng nề, ngủ một giấc ở trên xe, tinh thần mới miễn cưỡng tốt hơn một chút.
Về phần vì sao anh giả say, đó là bởi vì anh vẫn không biết nên đối mặt với cô như thế nào.
Làm sao đoán trước được sẽ xảy ra chuyện xấu hổ như vậy?
Nguyễn Hạ không hi vọng Tần Ngộ sẽ thực hiện được gian kế của hắn, cô cũng không muốn giữa mình với Tống Đình Thâm xuất hiện ngăn cách vì người này, người đàn ông này thật sự quá tốt, tốt đến mức cô phải tự chống lại mình mà rung động với anh, còn muốn ở bên cạnh anh, cô không muốn từ bỏ.
“Hôm nay Lê Viễn Hàng cũng nói với tôi rồi, nói là anh không vui, để tôi hỏi xem có phải anh có chuyện gì hay không? Bạn tốt của anh cũng nhìn ra cả rồi, không thể giấu tôi tất cả mọi chuyện phải không?” Nguyễn Hạ quyết định làm một cô bạch liên hoa không biết gì hết, nếu như thật sự thoải mái nói chuyện với Tống Đình Thâm, cô sẽ nhất quyết không có quan hệ gì với Tần Ngộ.
Đúng vậy, vốn dĩ cô với Tần Ngộ không có quan hệ gì hết, mặc kệ Tống Đình Thâm có tra thế nào, hễ cứ tra ra được một chút quan hệ nào giữa cô với Tần Ngộ trong kiếp này, vậy thì coi như là cô xui xẻo.
Những gì Tần Ngộ nói, chẳng qua chỉ là những chuyện trước khi hắn sống lại, là chuyện kiếp trước của hắn với nguyên chủ, kiếp này cô với hắn cũng chưa gặp mặt nhau được vài lần.
Cho dù hắn nói mờ ám như thế nào, chỉ cần cô nhất quyết khẳng định cô không biết gì hết là được.
Trước đây Nguyễn Hạ không phải không nghĩ đến chuyện nói hết mọi thứ, cô cũng muốn thẳng thắn thành khẩn không có bí mật gì với Tống Đình Thâm, nhưng mà có thể sao? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có được cặp vợ chồng nào không có bí mật riêng, hơn nữa, cô cũng có ý thức bảo vệ bản thân mình, tình cảm của cô với Tống Đình Thâm cũng chưa sâu đậm đến mức đó, dễ dàng nói hết quân át chủ bài cùng với bí mật của mình ra như vậy, cô thực sự không muốn làm chuyện này, cũng không dám làm.
Nguyễn Hạ liếc nhìn Tống Đình Thâm một cái, nói: “Tôi thấy anh thật sự là không vui, nói thử tôi nghe đi, để ở trong lòng cũng không phải là cách mà, nói ra sẽ dễ chịu hơn một chút, mặc dù tôi cũng không thể cho anh ý kiến gì, nhưng vẫn có thể làm một hốc cây mà.”
Sau khi Tống Đình Thâm uống hết rượu mật ong ở trong chén, anh trầm mặc một lát.
Anh không biết mình có nên nói hay không, liệu anh có thể gánh vác được kết quả sau khi nói ra hay không?
Cũng có thể nói, anh không biết bản thân anh có thể thừa nhận được sự thật như thế nào? TruyenLau.com
Nếu như cô thật sự từng có quan hệ thân mật như vậy với Tần Ngộ, Tống Đình Thâm không dám cam đoan rằng mình hoàn toàn không để ý, có lễ lúc đó giống như bị đâm một nhát vậy, không đau không ngứa, nhưng trong lòng anh vĩnh viễn không thể bỏ qua được, anh cũng muốn như thế.
Đến lúc như vậy rồi, anh mới phát hiện, bản thân anh không rộng lượng như anh tưởng tượng.
Anh vẫn để ý, vô cùng để ý.
TruyenLau
Nếu như giữa cô với Tần Ngộ không có quan hệ gì, vậy liệu cô có cho rằng anh không đủ tin tưởng cô hay không? Thế mà anh lại bị một tên râu ria khoác lác ánh hưởng đến như vậy?
Thấy Tống Đình Thâm không hé răng, Nguyễn Hạ cũng rất kiên nhẫn chờ đợi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.