Đây chính là lòng hư vinh và bướng bỉnh của phụ nữ.
Chờ đến khi Tống Đình Thâm đưa theo Nguyễn Hạ cả người tỏa ra hào quang và Vượng Tử vào đại sảnh buổi họp thường niên, quả thật là đã gây ra sự chú ý cho không ít nhân viên.
Tất cả mọi người đều đang ngầm thì thầm bàn tán.
"Đó là bà chủ sao? Tôi là người ở chi nhánh Thượng Hải. Lúc trước còn chưa từng nhìn thấy bà chủ, chỉ nghe nói là rất đẹp thôi..."
"Ừ, quả thật là bà chủ. Lúc trước, cô ấy đều không tham gia buổi họp thường niên. Năm nay chắc là tương đối đặc biệt đi. Này, tôi thật sự thấy bà chủ còn đẹp hơn cả nữ minh tinh nữa đấy. Cánh tay của cô ấy thật là mảnh khảnh!"
"Tôi cảm thấy chân của cô ấy còn chưa có to bằng cánh tay của tôi đâu. Nhưng mà lớn lên xinh đẹp lại còn gầy thì mặc gì cũng đẹp cả!"
"Chỉ có tôi là muốn đi trộm tiểu Tống tổng sao? Ha ha ha, cậu ấy bây giờ càng đáng yêu hơn rồi. Nhưng mà giống như là đã béo hơn năm trước một chút đấy!"
Buổi họp thường niên của Tống thị cũng không có gì khác biệt so với những công ty khác.
Chỉ là trước khi rút thăm trúng thưởng, người làm ông chủ của công ty là Tống Đình Thâm vẫn phải làm theo thông lệ, lên sân khấu nói vài câu. Nguyễn Hạ ngồi phía dưới, ngẩng đầu nhìn người đàn ông của cô, mỗi một hành động của anh đều thong dong tự tin.
Tống Đình Thâm cầm ly champagne, anh nhìn các nhân viên dưới sân khấu, vẫn bình tĩnh như vậy.
Anh đơn giản làm một tóm tắt từ lúc thành lập công ty đến sự huy hoàng của năm nay. Rõ ràng cũng chưa nói cái gì cả, nhưng các nhân viên bên dưới đều có một loại xúc động không tên.
Cuối cùng, anh nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch với các nhân viên dưới sân khấu. Ngay cả Vượng Tử cũng đã uống xong nước cam trong ly của cậu rồi. Một đôi mắt to sáng lấp lánh nhìn ba của cậu trên sân khấu. Bộ dạng như vậy khỏi phải nói là có bao nhiêu tự hào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nguyễn Hạ cũng vô cùng kích động. Mặc dù cô vẫn luôn biết Tống Đình Thâm tốt đến thế nào. Nhưng khi cô ngồi dưới sân khấu, nghe anh nói chuyện một hồi thì cũng giống như những nhân viên khác, vẻ mặt đều hưng phấn không hiểu được.
Đời trước quả thật là cô đã cứu vớt cả hệ ngân hà thì phải!
Nếu không thì tại sao một người đàn ông tốt như vậy lại trở thành của cô đây.
Sau khi buổi họp thường niên kết thúc, Tống Đình Thâm để tài xế đưa Vượng Tử trở về nhà họ Nguyễn. Vượng Tử vậy mà lại cũng không có phản đối gì, ngay cả một chút ý kiến cũng không có. Điều này làm cho Nguyễn Hạ vô cùng tò mò.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một là tò mò tại sao Vượng Tử lại ngoan như vậy. Hai là tò mò đưa Vượng Tử đến nhà mẹ đẻ của cô, vậy là Tống Đình Thâm đang lén lút sắp đặt hoạt động gì sao?
Rất nhanh thì Tống Đình Thâm đã cho cô đáp án. Anh nắm tay cô lên thang máy, trực tiếp đi vào phòng tổng thống xa hoa của khách sạn. Đến trước cửa sổ sát đất, gần như có thể quan sát hơn phân nửa cảnh thành phố về đêm.
Nguyễn Hạ cũng không có lòng dạ nào mà thưởng thức nơi này. Cô vội vàng cởi giày cao gót ra, nhìn gót chân sưng đỏ của mình rồi thở dài.
Giày xinh đẹp hàng hiệu chính là một thứ như vậy. Hầu hết đều sẽ không thoải mái, hôm nay cô lại còn đi giày mới, mặc dù cũng không có đi đường gì cả, nhưng mà, chân cũng đã rất mệt rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Đình Thâm cởi áo khoác tây trang xuống, ngồi xổm xuống trước mặt cô. Bàn tay to nâng chân cô lên, giúp cô xoa xoa, ôn hòa nói: "Có phải là rất đau không?"
Một người đàn ông như vậy mà lại quỳ một gối xuống đất trước mặt cô như vậy, xoa chân, mát-xa cho cô. Trong nháy mắt Nguyễn Hạ đã quên mất chân mình khó chịu như thế nào, nhỏ giọng nói: "Hôm nay anh rất đẹp trai đấy. Em cũng không dám tin người trên sân khấu là chồng của mình đâu."
Lúc trước cô bình thường như vậy, còn Tống Đình Thâm lại chói mắt như vậy. Vốn dĩ chính là hai đường thẳng song song, mãi mãi không gặp nhau, lại có thể có một ngày trùng hợp ở bên nhau. Việc này thật là không thể tưởng tượng ra nổi.
Bàn tay của Tống Đình Thâm giống như là có ma lực vậy, dễ dàng chữa lành sự khó chịu của cô: "Hôm nay em cũng rất đẹp, rất chói mắt. Có mấy nhân viên cứ nhìn chằm chằm em. Nhìn ít nhất thì cũng là vượt quá mười giây."
Nguyễn Hạ cười ha ha như điên, ngả người ra sau, cả người nằm trên chiếc giường lớn mềm mại. Tống Đình Thâm cũng thuận thế đứng lên, nằm ở bên cạnh cô.
"Vượng Tử sao lại không có ý kiến gì mà ngoan ngoãn đến nhà ba mẹ em vậy?"
"Anh với con đã đạt thành thỏa thuận giữa đàn ông với nhau."
"Thỏa thuận gì?"
"Đã nói là thỏa thuận giữa đàn ông rồi mà nên đương nhiên là không thể nói với em rồi."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.