Cô càng căng thẳng, vẻ mặt lại càng bình tĩnh.
Đây là một trận đấu cờ, cho dù về sau cô có rút lui, nhưng ít nhất trước khi cô xuống sân, cô không muốn để người khác phát hiện sơ hở của mình một cách rõ ràng.
Cô từng xem rất nhiều phim chiến tranh tình báo, cô biết rõ vẻ mặt sẽ bán đứng một người.
Nguyễn Hạ cũng không miễn cưỡng bản thân phải cười, cô nắm tay Vượng Tử ung dung đi về phía bọn họ, còn chưa đi đến gần, Tống Đình Thâm cũng rất tinh tế cầm áo choàng tắm bên cạnh lên, đứng dậy quan tâm phủ lên người Nguyễn Hạ, ấm áp nói: “Đừng để lạnh.”
Tống Đình Thâm thật sự hợp tác rất tốt, Nguyễn Hạ nghĩ vậy, thật sự rất phối hợp với cô, phải tặng anh một like, cô phải nhẫn nhịn lắm mới có thể ngăn bản thân quay ra nhìn vẻ mặt của Tần Ngộ.
Nếu như sau lưng cô có một con mắt thì tốt rồi, như vậy có thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cũng có thể phán đoán chính xác hơn toàn bộ chuyện này có phải là do hắn thiết kế ra không.
Vượng Tử vẩy vẩy nước trên tóc, hô một câu: “Ba ba, còn con thì sao?”
Lại quên cậu rồi à?
Lúc này Tống Đình Thâm mới phản ứng lại, cầm lấy khăn tắm nhỏ ở bên cạnh, cúi người lau lau tóc cho Vượng Tử rồi bọc cậu lại.
Nguyễn Hạ nói với Tần Ngộ: “Tổng Giám đốc Tần, chúng tôi về đây, trẻ con cần tắm rửa gội đầu nhanh để tránh bị cảm.”
Tần Ngộ nhìn cô, gật gật đầu: “Được.”
Tống Đình Thâm ôm Vượng Tử bọc trong khăn tắm, Nguyễn Hạ đi bên cạnh anh, thấp giọng nói một câu: “Ôm bả vai của tôi hoặc là nắm tay tôi.”
“… Được.” Tống Đình Thâm chỉ có thể dùng một tay ôm nhóc mập mạp trong lòng, đưa tay còn lại ra nắm lấy tay Nguyễn Hạ.
Hai bàn tay nắm lấy nhau, mười ngón đan xen.
Nguyễn Hạ còn có thể cảm nhận được vết chai trong lòng bàn tay anh, bên tai là lời nói trẻ con ngây thơ của Vượng Tử, cô không biết nước trong tay lúc này là nước bể bơi hay là mồ hôi nữa.
Chỉ nhìn bóng lưng này, đây quả thực là một nhà ba người ấm áp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ba ba đẹp trai cao lớn, mẹ thì xinh đẹp nền nã, cục cưng lại tinh tế đáng yêu.
Không biết có phải là do Nguyễn Hạ bị ảo giác hay không, cô vẫn luôn cảm nhận được có một ánh mặt luôn đặt lên người mình, khiến cô cực kì mất tự nhiên.
…
Trong biệt thự có ba phòng vệ sinh, lúc này các đồng nghiệp vẫn chưa quay về, Tống Đình Thâm dẫn Vượng Tử đi tắm rửa, Nguyễn Hạ cũng đi tắm, một lúc sau cả nhà ba người quay về phòng để sấy tóc, lúc này vẫn chưa đến chín giờ.
TruyenLau
Chiều hôm nay Vượng Tử không ngủ trưa, đi chơi cùng với nhóm đồng nghiệp nữ, vừa rồi lại còn chơi ở bể bơi nhiều giờ liền, cũng không cần nghe chuyện cổ tích trước khi ngủ của Nguyễn Hạ, cậu tắm rửa rồi sấy tóc xong xuôi liền ngã lên giường ngủ.
Sau khi cậu đi ngủ, Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm đối mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Tống Đình Thâm phá vỡ sự im lặng, nhìn qua đồng hồ, nói: “Lúc này còn sớm. Vượng Tử cũng ngủ rồi, chúng ta ra ngoài đi dạo một lúc nhé?”
Lúc trước Nguyễn Hạ bởi vì chuyện của Tần Ngộ mà không có thời gian rảnh nghĩ những việc khác, lúc này cô nghe Tống Đình Thâm nói vậy mới đột nhiên nhớ tới, giữa hai người hình như có một thời kì chiến tranh lạnh nho nhỏ nhỉ? Không, nói đúng hơn là chiến tranh lạnh của riêng phía cô.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô không biết Tống Đình Thâm muốn nói với mình chuyện gì, cô đã không muốn tiếp tục đoán mò suy nghĩ của anh nữa, một người tưởng tượng giống như kẻ ngốc vậy.
Nếu ngày nào đó cô thật sự biến thành vua tưởng tưởng, lúc đó mới muốn khóc.
“Được.”
Buổi tối gió ở hải đảo thật sự rất lớn, Nguyễn Hạ mặc váy dài, đi dép lê, đi cùng với Tống Đình Thâm, hai người ra khỏi biệt thự, vừa lúc đụng phải nhóm đồng nghiệp từ bên ngoài quay về.
Mọi người đều trêu chọc tình cảm của vợ chồng hai người bọn họ tốt, đã kết hôn vài năm rồi mà còn tâm tình nhàn nhã đi bờ biển hẹn hò hóng gió.
Nguyễn Hạ cười tủm tỉm phụ họa: “Mọi người có thể ra bờ biển đi dạo lại không cho chúng tôi đi à?”
Biệt thự rất gần bờ biển, đi xuyên qua đường lớn chính là bờ cát lớn, tuy rằng đã hơn chín giờ rồi, những lúc này trên bãi biển vẫn còn có người đang bước đi từ từ, vô cùng nhàn nhã.
Dọc đường đi hai người vẫn chưa nói chuyện, mãi đến khi dẫm lên bờ cát, càng ngày càng ít người, gió biển lại càng ngày càng lạnh, Tống Đình Thâm mới chậm rãi mở miệng nói: “Anh không phải phụ nữ, cũng không biết được tư duy logic của các em, cho nên, Hạ Hạ, anh cảm thấy chúng ta có thể thẳng thắn hơn một chút, nếu như anh nói sai điều gì hay làm sai điều gì, em có thể rộng lòng từ bị trực tiếp nói cho anh biết, đừng khiến anh phải đi đoán có được không?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.