Sau khi làm mẹ thì còn nói gì đến cuộc sống về đêm chứ. Xem phim đến mười một, mười hai giờ mới về nhà cũng đã quá xa xỉ rồi đấy.
"Con quả thật là nên học cách ngủ một mình rồi." Tống Đình Thâm mang vẻ mặt nghiêm túc nói: "Năm sau con cũng năm tuổi rồi. Lúc nào cũng ngủ với người lớn thì sao có thể độc lập được chứ."
“Nhưng mà…”
Nguyễn Hạ vẫn không yên tâm.
Tống Đình Thâm thở dài một hơi: "Thật đúng là con hư tại mẹ mà."
Nguyễn Hạ: "Chẳng qua chỉ là ngủ thôi mà, có cần phải đến mức này không?"
Tống Đình Thâm gật đầu: "Nếu chúng ta còn không đi xem phim thì sẽ là như vậy."
Bây giờ cuộc sống của bọn họ rất đơn giản, đâu có thời gian để mà nói chuyện yêu đương gì chứ. Anh tan làm về nhà thì ngay cả thời gian ở riêng với cô cũng không có. Thật không dễ gì mới đến cuối tuần, vậy mà, thằng nhóc béo kia cũng được nghỉ. Vứt cậu lại rồi ra ngoài ăn cơm, hẹn hò thì đương nhiên là không thể được rồi.
Cuối cùng thì Nguyễn Hạ cũng đi xem phim với Tống Đình Thâm. Hôm nay là ngày trong tuần, lại thêm lúc xem phim cũng sắp chín giờ rồi nên trong rạp cũng không có nhiều người. Đối với hai người đang nói chuyện yêu đương mà nói thì xem phim gì cũng không quan trọng, phim hay hay không cũng không quan trọng. Chủ yếu là trong rạp phải tối, có như vậy thì anh mới có thể nắm tay cô thật lâu được
Đợi đến khi về đến nhà thì cũng đã sắp mười hai giờ rồi. Nguyễn Hạ ngáp một cái, chuẩn bị trở về phòng tắm rửa, nghỉ ngơi. Nào biết được còn chưa đi được đến cửa phòng ngủ thì đã bị Tống Đình Thâm nắm tay kéo lại.
Cô nghiêng người lại nhìn anh: "Sao vậy anh?"
Tống Đình Thâm mang hàm ý sâu xa nói: "Anh đang nghĩ, em đi vào như vậy có thể sẽ quấy rầy đến Vượng Tử không?"
Khuôn mặt của Nguyễn Hạ hơi đỏ lên. Mọi người khi trưởng thành rồi thì đều sẽ có thất tình lục dục. Lời ám chỉ này không phải là cô nghe không hiểu. Cô miễn cưỡng trấn tĩnh tâm trạng, lắc lắc đầu: "Con trai của anh đã ngủ rồi. Cho dù là sét đánh thì cũng sẽ không thức đâu. Anh yên tâm đi."
Tống Đình Thâm có phần tiếc nuối. Thật ra tuy rằng ngoài miệng anh nói như vậy, tuy rằng trong lòng anh cũng có suy nghĩ như vậy, nhưng anh cũng sẽ không miễn cưỡng Nguyễn Hạ, anh cũng không muốn miễn cưỡng cô. Trên danh nghĩa thì hai người đúng thật là vợ chồng. Nhưng nếu thật sự tính thì bọn họ cũng chỉ mới bồi dưỡng được một chút tình cảm trong hai tháng này mà thôi. Bàn về vấn đề như vậy thì tiến triển quả thật là cũng hơi nhanh rồi. Ít nhất thì cũng phải đợi sau khi qua một năm, rồi anh mới sẽ lại không biết xấu hổ mà nhắc đến cái chuyện cùng nhau ngủ này. Bây giờ vẫn là cho hai bên có thời gian thích ứng và cơ hội bồi dưỡng tình cảm đã.
Nguyễn Hạ dứt khoát đi đến trước mặt anh, nhón chân lên, học bộ dáng bình thường của anh, xoa xoa tóc của anh, dỗ dành anh: "Được rồi. Ngủ ngon nhé. Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai anh còn phải thức dậy sớm kiếm tiền đấy."
Tống Đình Thâm nghiêm túc gật đầu: "Em nói đúng. Dẫu sao thì thứ vợ anh thích cũng là kim cương to và nhà lớn mà."
Nguyễn Hạ thẹn quá hóa giận. Nắm chặt tay, đấm anh một cái: "Đừng có mà nói em giống như là một kẻ hám lợi vậy."
…
Sáng hôm sau, Nguyễn Hạ thức dậy rất sớm. Có lẽ là cảm thấy mình nói dối trước mặt con trai là đã hơi thua thiệt cho con, nên cô chủ động đề nghị muốn lái xe đưa cậu đến nhà trẻ. Vượng Tử đang đứng trên ghế đẩu nhỏ đánh răng, nghe thấy lời này của cô, phun bọt trong miệng ra nói: "Mẹ à, con rất thông minh đấy nhé." Website TruyenLau.com
Nguyễn Hạ nào biết Vượng Tử đã sớm nhìn thấu mưu kế của mình. Cô gật đầu phụ họa: "Đúng vậy. Vượng Tử của nhà chúng ta là đứa bé thông minh nhất."
Vượng Tử thở dài, dùng khăn lau mặt, sau khi lau xong mặt cũng không cần Nguyễn Hạ nói, cậu rất tự giác thoa phấn trẻ em. Dẫu sao thì cậu cũng muốn trải qua cuộc sống thật đẹp đẽ mà.
Website TruyenLau.com
Làn da của cậu rất trắng. Nguyễn Hạ chấm một chấm kem màu trắng trên đầu mũi cậu, trông rất đáng yêu.
Vượng Tử bỗng nhiên ôm eo Nguyễn Hạ, quẹt quẹt lên người cô.
Cậu luôn dính cô như vậy nên cô cũng không để ý. TruyenLau.com
Bây giờ, một nhà ba người bọn họ trên cơ bản đều sẽ cùng nhau ăn sáng. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Tống Đình Thâm giống như mấy lão cán bộ trên phim truyền hình, thích vừa ăn sáng vừa xem tạp chí kinh tế tài chính. Nguyễn Hạ nhìn anh đang xem đến say sưa, đầy hứng thú thì đoạt lấy. Mới lật vài tờ thì đầu cô cũng đã đau rồi. Trong quyển tạp chí này đều là một loạt những thuật ngữ kinh tế phức tạp, giống như là cô đang xem thiên thư vậy. Quả nhiên là không thích hợp với cô mà. Cô lập tức ngoan ngoãn trả lại cho Tống Đình Thâm.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.