Tống Đình Thâm cười cười: “Từ đầu không thích, về sau cũng có thể thích sao?”
Trợ lý Trần gật gật đầu, đại khái anh đã thành công mở máy hát ra, lúc này anh ta nói nhiều hẳn lên: “Nào có nhiều tình yêu từ cái nhìn đầu tiên như vậy, có rất nhiều chuyện đều mà sau khi quen biết hiểu nhau rồi mới thích nhau.” Anh ta dừng một chút, to gan hỏi: “Ngài và vợ ngài hẳn là yêu từ cái nhìn đầu tiên đúng không?”
Tống Đình Thâm sửng sốt, lắc lắc đầu: “Không phải.”
“Vậy thì là lâu ngày sinh tình rồi.” Trợ lí Trần lộ vẻ hâm mộ.
Tống Đình Thâm trước giờ không thích nói chuyện riêng của bản thân cho người khác nghe, nhất là chuyện giữa anh và Nguyễn Hạ, lúc này nghe được lời nói của trợ lí Trần anh cũng không trực tiếp phản bác.
Mấy ngày nay anh vẫn luôn suy nghĩ chuyện quan hệ với Nguyễn Hạ, trước kia cảm thấy kiểu hôn nhân không can thiệp vào chuyện của đối phương này rất tốt, thế nhưng Vượng Tử lớn lên, anh cảm thấy bản thân cần thiết phải thay đổi suy nghĩ một chút.
Thật ra lời nói vừa rồi của trợ lí Trần đã nhắc nhở anh, hiện tại anh không chán ghét Nguyễn Hạ, chắc hẳn Nguyễn Hạ cũng không chán ghét anh, giữa hai người bọn họ tuy rằng không có tình yêu nam nữ nhưng cũng không có ác cảm. Có phải là có chút giống với những cặp nam nữ vừa quen biết nhau không?
Giữa bọn họ có Vượng Tử, sau lần nói chuyện lúc trước, cũng xác định được trong một thời gian ngắn tới hai người đều không có ý định li hôn. Một khi đã như vậy, sao không làm giống như trợ lí Trần và bạn gái cậu ấy, cứ thử tiếp xúc với nhau nhiều một chút trước đã?
Không thể yêu từ cái nhìn đầu tiên được vậy thì đi con đường lâu ngày sinh tình đi.
Nghĩ thông suốt chuyện này, Tống Đình Thâm nháy mắt nghĩ thông.
Vậy tạm thời coi Nguyễn Hạ là đối tượng thân cận vậy.
Nguyễn Hạ ra ngoài sau khi kết thúc lớp học, cô trực tiếp lái xe đến thẩm mỹ viện ở gần Tống thị để trang điểm.
Nguyên chủ đều có thẻ hội viên của một vài thẩm mỹ viện cao cấp, bên trong cũng đều đã nạp không ít tiền, Nguyễn Hạ đi vào thẩm mỹ viện, chọn điều dưỡng toàn thân và mặt, khi được người kia mát xa vô cùng thoải mái, cô đột nhiên phần nào hiểu được suy nghĩ của nguyên chủ.
Bởi sướng quen rồi khó chịu được khổ, đối với một người bình thường phải vật lộn giữa ranh giới no đói như cô mà nói, có hai căn nhà lại thêm khoản tiền tiết kiệm vài triệu tệ, như vậy quả thật là đang mơ cũng phải cười đến tỉnh nhưng đối với người đã quen với cuộc sống giàu có vô cùng như nguyên chủ mà nói, đó quả thực là rơi từ thiên đường xuống địa ngục, cô ấy không và cũng không bao giờ nghĩ đến việc sống dựa vào hai căn nhà cho thuê, bởi vì như vậy căn bản không thể duy trì được chất lượng cuộc sống vốn có của cô ấy nhưng cô ấy lại chẳng biết làm gì hết, chưa tốt nghiệp đại học đã gả cho Tống Đình Thâm, trải qua cuộc sống không cần phải lo miếng cơm manh áo, mà trong lòng nguyên chủ, cô ấy vô cùng hiểu rõ ưu thế của mình, cho nên cô ấy sẽ chỉ đi con đường cũ, tìm một chiếc máy ATM.
Tất nhiên, đây cũng chính là một cảnh báo giành cho cô.
Sau này mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào? Chẳng ai có thể biết rõ được, cho dù là Nguyễn Hạ cũng chẳng dám khẳng định, mình sẽ không trở thành một nguyên chủ kế tiếp.
Dường như mọi người đều nắm chắc được tam quan của bản thân mình nhưng trên thế giới này, ngoại trừ việc sống chết là có thể chắc chắn, căn bản không có điều gì sẽ không thay đổi. Website TruyenLau.com
Khi cô đi ra khỏi thẩm mỹ viện đã sắp đến sáu giờ rồi, Nguyễn Hạ vội vàng lái xe vào bãi đỗ xe của Tống thị, cô không định đi lên trên tìm Tống Đình Thâm mà trực tiếp gọi điện thoại cho anh, anh nhanh chóng bắt điện thoại: “Cô đến rồi? Chắc phải khoảng mười phút nữa tôi mới xong việc.”
Nguyễn Hạ ừ một tiếng: “Tôi chờ anh ở bãi đỗ xe.”
“Được.”
Sau khi cúp điện thoại, Nguyễn Hạ cầm gương tay lên soi, không biết có phải do tác dụng tâm lí hay không mà cô cảm thấy sau khi bảo dưỡng ở thẩm mỹ viện một lần, làn da liền mịn màng hơn rất nhiều, dường như có thể bóp được ra nước.
Bản thân cô chính là người thích sắc đẹp, đối mặt với một gương mặt như thế này, có soi gương cả ngày cũng không thấy chán, mãi cho đến khi Tống Đình Thâm mở cửa bên cạnh ghế phó lái, Nguyễn Hạ thiếu chút nữa bị dọa đến mức nhảy lên: “Anh đến từ lúc nào thế? Làm tôi sợ muốn chết.” TruyenLau
Vẻ mặt Tống Đình Thâm bình tĩnh cài dây an toàn, thật ra anh đã đứng bên cạnh xe được một lúc rồi nhưng hình như cô không phát hiện ra anh, đến khi anh hết cách rồi mới trực tiếp mở cửa xe ra.
Cô gái nào cũng thích soi gương, hay chỉ là sở thích của riêng cô?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.