Tống Đình Thâm ôm lấy cậu, có thể là do ảnh hưởng tâm lí, anh cảm thấy đứa trẻ này đã gầy đi một chút rồi: “Ừ, tan tầm nên về rồi. Hôm nay đã thấy đỡ hơn chưa?”
Vượng Tử gật đầu: “Mẹ vẫn luôn ở đây chơi với con, con không khó chịu chút nào hết.”
“Vậy thì tốt.”
Nguyễn Hạ nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi khó che giấu của Tống Đình Thâm, bởi vì anh ta quá mệt mỏi bèn nói: “Vương Tử lại đây nào, để ba ba về phòng nghỉ ngơi một lúc, ba chăm sóc con cả buổi đêm hôm qua, hiện tại chắc mệt muốn chết rồi.”
Cho dù là người sắt cũng không thể chịu nổi thân thể bị gây sức ép như vậy.
Đứa trẻ mập mạp Vượng Tự này hiện tại rất nghe lời Nguyễn Hạ, vội vàng nói với Tống Đình Thâm: “Ba ba, ba đi ngủ đi, con chơi với mẹ là được rồi.”
Thật sự mà nói, hiện tại Tống Đình Thâm thật sự rất mệt mỏi, lúc ở trên xe lửa anh không ngủ ngon được, đêm qua lại tiếp tục một đêm không ngủ, hiện tại đầu cũng rất đau. Nếu như là trước kia, chắc chắn anh sẽ lo lắng khi giao con trai đang ốm cho Nguyễn Hạ nhưng qua hai ngày này ở chung với nhau, anh cũng hi vọng cô có thể gần gũi đứa trẻ hơn một chút, bèn thả đửa trẻ mập mạp trong lòng xuống: “Được rồi, hiện tại ba phải đi ngủ đây.”
Tống Đình Thâm lại nhìn về phía Nguyễn Hạ: “Hôm nay đành phải vất vả cho cô rồi.”
Nguyễn Hạ cười xì một tiếng, thật sự mới lạ mà, cô chơi với “Con trai của mình” suốt một ngày, đã vậy “Chồng của mình” lại còn nói lời cảm ơn khách khí nữa, thật sự rất thú vị.
Tống Đình Thâm không nói gì nữa, lên lầu chuẩn bị vào phòng ngủ nghỉ ngơi, Nguyễn Hạ nhớ đến tin tức ban nãy, cho rằng bản thân còn có thể châm chọc anh thêm lần nữa, liền nói: “Anh có thấy tin tức kia không? Cẩn thận nghĩ lại xem, nếu tôi và Vượng Tử không đi tìm anh, các anh chuẩn bị đi máy bay trở về lúc sáng sớm nay nhưng Vượng Tử sinh bệnh, theo tính cách của anh chắc chắn sẽ thay đổi ngày về…”
Câu tiếp theo cô không nói tiếp nữa, cô tin rằng Tống Đình Thâm cũng có thể hiểu được.
Tống Đình Thâm cảm thấy những lời này của cô quả thực không đáng tin tưởng.
Từ trước tới giờ anh vẫn luôn theo chủ nghĩa duy vật, giờ phút này lại không tìm ra lời lẽ nào để nói lại.
Cuối cùng anh chỉ có thể không nói tiếng nào mà đi lên lầu.
Nguyễn Hạ đạt được mục đích rồi, Tống Đình Thâm không xảy ra chuyện gì nhưng cô vẫn chú ý đến tình hình của những người gặp sự cố này. Nói thế nào đây, cho dù vụ tai nạn xe cộ này hiển nhiên không phải do cô gây ra nhưng lại bởi vì cô mà diễn ra thay đổi, cô âm thần cầu nguyện cho những người này có thể thoát khỏi nguy kịch.
Tống Đình Thâm đã quá mệt mỏi, tắm rửa xong rồi lên giường nằm, trong đầu anh vẫn còn đang nghĩ về những lời nói của Nguyễn Hạ. Quả thật, những chuyện này cũng không dễ nói, nếu như Vượng Tử sinh bệnh, anh nhất định sẽ thay đổi chuyến bay đề trở về sớm.
Nghĩ rồi lại nghĩ, anh phát hiện bản thân cũng bị Nguyễn Hạ cuốn vào rồi.
Cuối cùng chỉ đành buộc suy nghĩ trong đầu mình chuyển sang chi tiết trong hợp đồng. Tiếp tục nghĩ nghĩ, không quá mười phút sau anh liền tiến vào mộng đẹp.
Đợi đến lúc anh tỉnh lại cũng đã là hoàng hôn. TruyenLau.com
Tống Đình Thâm không nghĩ rằng thời gian ngủ của anh lại dài như vậy nhưng đây thật sự là lần ngủ ngon nhất của anh trong khoảng thời gian này.
Anh mặc quần áo ở nhà xuống lầu, Nguyễn Hạ đang cùng Vượng Tử ngồi trên sô pha xem phim hoạt hình. Ở trong phòng bếp, dì giúp việc còn đang bận làm việc, truyền ra mùi hương rau xào.
TruyenLau.com
Lúc anh xuống lầu, đúng lúc Nguyễn Hạ cũng xoay người nhìn lại.
Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ sát đất chiếu vào trong phòng, chiếu lên mặt sàn sáng loáng, Tống Đình Thâm mặc quần áo ở nhà sạch sẽ thoải mãi, vịn cầu thang xuống.
Anh có khí chất và mị lực mà đám con trai trẻ tuổi không có được. TruyenLau.com
Bất luận là trên gương mặt hay trong ánh mắt, đều có sự lắng đọng của mười mấy năm qua dốc sức trên thương trường.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.