Đợi mãi mới đến giờ tan tầm, các đồng nghiệp khác đều không ra về, lãnh đạo chưa rời đi, Nguyễn Hạ cũng chỉ có thể yên lặng ngồi thôi.
Cuối cùng vẫn là trưởng phòng đến cạnh bàn làm việc của cô, cười nhẹ nhàng nói: "Tan làm rồi sao vẫn chưa về vậy? Nhà cô ở chỗ nào, có cần tôi đưa cô về không?"
Nguyễn Hạ: "..."
Cô vội vàng xua tay: "Không cần đâu chị, chồng tôi đón rồi, cảm ơn trưởng phòng."
Chắc là trưởng phòng chỉ khách khí vậy thôi nhưng quá khách khí lại khiến cho người ta có chút không đỡ nổi.
Hình như có chút khuynh hướng muốn bị ngược đãi... Bởi vì cô phát hiện cô càng ngày càng ưa thích sự lạnh lùng hơn...
Trưởng phòng lại cười: "Vậy chồng cô tới rồi sao? Nếu tới rồi thì về sớm đi, hôm nay cũng không có việc gì cả, qua một khoảng thời gian nữa tôi sẽ đưa cho một khách hàng, cô và họ sẽ bàn bạc với nhau."
Nguyễn Hạ lập tức gật đầu: "Vâng, vậy tôi về trước đây."
"Đi đi thôi." Hình như trưởng phòng hi vọng cô nhanh chóng tan tầm.
Nguyễn Hạ thu dọn đồ xong, cầm túi xách, chào hỏi các đồng nghiệp sau đó rời đ nhưng đi được một đoạn cô dừng lại trong chốc lát, vừa nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện đồng nghiệp trong phòng cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc, bao gồm cả trưởng phòng.
Chẳng lẽ tất cả mọi người đều giống như những gì cô nghĩ sao, có người đi trước rồi mới đi ư?
Cô cũng không chờ được, dù sao Tống Đình Thâm và Vượng Tử còn đang ở bãi đỗ đợi cô.
Nguyễn Hạ và nhân viên lễ tân nói một câu ngày mai gặp lại sau đó ra khỏi công ty, vừa đúng lúc thang máy đến, cô đi vào thang máu, lúc này trong thang máy không có ai cả, cô liền lấy hộp phấn và thỏi son trong túi xách ra dặm lại, trước kia cô cũng không coi Tống Đính Thâm là đàn ông mình cần quan tâm nhưng từ ngày anh dắt tay cô, cô ngày càng để ý đến hình tượng của mình hơn.
Bãi đỗ xe của tòa nhà này rất rộng, việc phân biệt phương hướng của Nguyễn Hạ không được tốt lắm, tìm một hồi, thấy được xe Tống Đình Thâm, đang chuản bị bước đến, có một chiếc xe đang đứng im đột nhiên nổ máy, đèn pha của xe cũng bật sáng, bãi đỗ xe vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên có âm thanh này làm Nguyễn Hạ giật mình.
Cô rất tự giác nhường đường cho chiếc xe Jeep màu đen này, cô đứng sang một bên để xe rời đi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Xe không mở cửa kính, kính xe có dán phim, nên cô cũng không thấy được người lái xe, chỉ thấy thoáng qua đằng sau còn có một người nữa nhưng không quá rõ ràng.
Chiếc xe này đi qua chỗ cô đứng, khi đi được một đoạn, Nguyễn Hạ mới nhanh chóng đi đến chỗ xe Tống Đình Thâm, lúc này không có ai cả, tiếng giày cao gót trên nền đất cũng vang lên khá lớn.
Nguyễn Hạ còn chưa đi đến chỗ đậu xe, Tống Đình Thâm đã bước tới chỗ cô, anh tặng cô một bó hoa hồng trắng, vẻ mặt tự nhiên: "Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm."
Câu nói không đầu không cuối, xem như là một lời giải thích cho việc tặng hoa này. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người đàn ông này càng ngày càng có sức hấp dẫn nha.
Nguyễn Hạ cũng giả vờ bày ra vẻ mặt rất tự nhiên nhận bó hoa, còn cúi đầu ngửi: "Cảm ơn anh."
TruyenLau.com
Vượng Tử cũng không chịu kém phần, từ trên nhảy xuống, đưa cho cô bức tranh cậu vẽ, mặt của nhóc mập mạp bắt đầu đỏ lên, chắc là vẫn còn có chút ngượng ngùng, dù sao cũng là lần đầu tiên tặng quà cho mẹ: "Mẹ, đây là quà của con tặng mẹ, mẹ đi làm vất vả rồi."
Hai cha con này, vẫn là Vượng Tử trong sáng vô tư nhất.
Nguyễn Hạ một tay ôm bó hoa, một tay nhận bức tranh Vượng Tử vẽ, tranh trẻ con đều khá là đơn giản, cũng rất là ngây thơ chất phác, trong bức tranh vẽ hai người đang nắm tay một đứa trẻ, đây chắc chắn là một nhà ba người họ, Vượng Tử còn phí tâm vẽ thêm một ngôi nhà và ông mặt trời.
Cô trực tiếp cúi người hôn vào cái má phúng phính của Vượng Tử: "Cảm ơn con trai bảo bối."
Mặc dù trên má Vượng Tử có vết son môi nhạt nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của cậu, ôm eo Nguyễn Hạ, vừa đắc ý vừa thẹn thùng nhìn ba với vẻ mặt khoe khoang: "Ba, mẹ hôn con, không có hôn ba, mẹ thích quà của con hơn."
Tống Đình Thâm: "..."
Nguyễn Hạ phì cười, lúc này cô cũng không dám trả lời, nếu không nhóc mập mạp này nhất định sẽ bảo cô phải hôn Tống Đình Thâm mất, hình ảnh kia cũng quá "sảng khoái" rồi.
Cũng may là Vượng Tử không đưa ra yêu cầu như vậy, một nhà ba người vui vẻ lên xe.
Ngày đầu tiên đi làm, không cần Tống Đình Thâm hỏi, Nguyễn Hạ kể hết chuyện ngày hôm nay cho anh nghe, cuối cùng sau khi nói xong, cô vẫn cảm thấy lo lắng nên bổ sung một câu: "Em cảm thấy con người có phải là có vấn đề hay không, nếu như làm ở công ty không tốt, thì ngày nào cũng muốn mắng chửi người, mắng chửi lãnh đạo của công ty, bây giờ công ty này giống như trong tưởng tượng của em nhưng mà em lại cảm thấy không thể nào thích ứng được..."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.