Cô bé khóc như vậy, rất nhanh thu hút sự chú ý của người lớn.
Nguyễn Hạ cũng không để ý tới cô bé, cô biết tính cách của con trai mình như thế nào, bình thường đối với những cô bé ở tiểu khu đều bảo vệ vô cùng, cho nên, cô cũng không hề nhìn cô bé kia chút nào, đi thẳng đến chỗ Vượng Tử đang có vẻ mặt oan ức và mơ hồ, ôm lấy cậu, cô không nói gì, nhưng đã dùng hành động để biểu lộ rằng cô bênh vực cho con trai mình, Vượng Tử ôm cổ cô, tựa vào người cô, tủi thân gọi mẹ mấy tiếng.
"Có chuyện gì vậy?" Bác gái cau mày đi tới, thấy cháu gái mình khóc đến mức không kịp thở, phản ứng đầu tiên của bà ta là đi đến túm lấy cháu gái: "Cháu làm cái gì vậy, không phải đã nói với cháu rồi sao? Người ta là khách, là em trai, cháu phải chăm sóc em ấy! Cháu so với em ấy còn lớn hơn một tuổi, chẳng lẽ em ấy còn có thể bắt nạt được cháu ư?"
Nguyễn Hạ từ nãy đến giờ không lên tiếng tức giận bởi vì lời nói kia, bề ngoài là bà ta mắng cháu gái của mình, nhưng thực ra là ngầm nói rằng Vượng Tử bắt nạt cô bé.
Dù sao hai đứa trẻ ở chỗ này chơi, người khóc cũng không phải là Vượng Tử.
Dường như đối với người ngoài, ai khóc thì người đó là người bị bắt nạt.
Nguyễn Hạ biết Tống Đình Thâm không thích những người họ hàng này, chính là bởi vì như thế, cô với vẻ mặt lạnh lùng ôm con trai, nói với Tống Đình Thâm: "Anh, chuyện này anh giải quyết đi, tính cách con chúng ta anh còn không biết hay sao? Ở trong nhà người ta làm khách, con chúng ta so với ai khác cũng đều rất ngoan, hôm nay con trai chúng ta nếu thực sự đã bắt nạt cô bé, chúng ta phải dạy dỗ lại con!"
"Ấy, cũng không phải là chuyện lớn gì, trẻ con luôn nghịch ngợm, thích tranh cãi ầm ĩ, đợi qua một lúc lại như thường thôi."
"Đúng vậy đó, con trai thường sẽ nghịch ngợm hơn chút, thôi đến ăn cơm nào."
"Vợ Đình Thâm, không có vấn đề gì đâu."
Mấy người họ hàng thân thích khác thì ba phải, tất cả mọi người đều cho rằng là Vượng Tử quá nghịch ngợm chọc cô bé khóc, lại còn ra vẻ coi việc này không phải là chuyện lớn, trẻ con ấy à, cũng sẽ có lúc tranh cãi thôi, thực sự không nên quá để ý, trẻ con nhà ai mà lại chưa từng cãi nhau một trận với những bạn khác?
Nguyễn Hạ chỉ nhìn chằm chằm Tống Đình Thâm, sau đó cô nhẹ giọng hỏi Vượng Tử: "Cục cưng, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, con nói cho mẹ nghe nào."
Cô cũng đã từng trải qua cảm giác thua thiệt này, trẻ con cũng có cảm giác, nếu như bị người khác vu oan cũng cảm thấy rất khó chịu, khó chịu nhất là ngay cả mẹ của mình cũng không tin mình, hoặc nói là sự tin tưởng của bọn họ cũng chỉ vì cái gọi là mặt mũi của người lớn, mà lựa chọn để con của mình chịu thua thiệt.
Vượng Tử cẩn thận nhìn Nguyễn Hạ một chút, bẹp miệng, tủi thân giơ tay ra cho cô nhìn thấy vết đỏ trên cổ tay: "Chị ấy muốn lấy vòng tay của con, con không cho, bởi vì đây là của bà ngoại tặng con, chị ấy ngay lập tức muốn cướp, làm đau tay con. Mẹ, con không có nói dối."
Đương nhiên Nguyễn Hạ biết cậu không nói dối, Vượng Tử thừa hưởng làn da tốt của nguyên chủ, vừa trắng vừa mềm, lúc này trên cổ tay vẫn còn dấu của ngón tay.
Người nhà này rốt cuộc là bị sao vậy, hết bác gái sợ vòng tay của con trai cô, lại đến cô bé này muốn cướp...
Đây dù gì cũng là họ hàng của Tống Đình Thâm, chuyện đã rõ ràng như vậy, cô nhìn chằm chằm Tống Đình Thâm, muốn xem anh sẽ phản ứng như thế nào.
Tống Đình Thâm từ nãy đến giờ không lên tiếng đột nhiên cười, đi đến trước mặt cô bé hơi khom lưng, hỏi: "Em ấy nói là sự thật sao?"
Cô bé thút thít lắc đầu:lUAJZXeYẒ "Cháu không có làm vậy!"
Tống Đình Thâm ừ một tiếng: "Cháu thật sự không muốn có vòng tay vàng sao?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô bé bẹp miệng, nước mặt lại rơi xuống: "Cháu không muốn, cháu cũng không có cầm tay em ấy, là em ấy muốn đẩy ngã cháu, còn đánh cháu nữa."
Tống Đình Thâm nhẹ gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Lúc đầu chú nghĩ mua cho cháu một đôi vòng tay vàng nhưng mà cháu nói không muốn, thôi thì bỏ đi vậy."
Cô bé và bác gái nghe những lời này thì hoàn toàn trợn tròn mắt.
TruyenLau.com
"Cháu..." Dù sao cô bé vẫn còn nhỏ, cô bé vội vội vàng vàng muốn nói gì đó, nhưng bị mẹ của mình bấm mạnh một cái vào mông, chỉ có thể khóc to hơn.
Tống Đình Thâm lại nói với Nguyễn Hạ: "Hạ Hạ, được rồi, gia giáo nhà bác gái rất tốt, làm sao sẽ có đứa bé thèm muốn vòng tay vàng được, cũng không phải là nghèo đến điên rồi."
Tống Đình Thâm cũng không phải là người nói nhiều, điểm ấy thì Nguyễn Hạ hiểu rất rõ, nhưng mà ở nhà bác gái anh đã biểu hiện ra đủ kiểu, dường như không giống với tính cách được biểu hiện ra vào lúc trước của anh, giống như hiện tại, trong ấn tượng của cô Tống Đình Thâm không thể nào nói ra mấy câu như vậy được, nhưng mà anh nói vậy cũng không hề có chút gánh nặng nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.