Nghĩ đến đây, bà Nguyễn cũng không lo lắng nữa, bụ cười cũng thân thiết hơn vài phần: “Đình Thâm, thời gian này con gầy đi rồi, nhân dịp nghỉ lễ năm mới con nên nghỉ ngơi bồi bổ tử tế.”
Trong lòng bà Nguyễn rõ ràng hơn ai hết, bà và chồng còn cả con gái có thể sống một cuộc sống thoải mái như vậy hoàn toàn là nhờ vào con rể. Cho nên về sau cho dù con rể không còn tiền nữa, bà cũng sẽ thật lòng coi con rể như người một nhà.
Tống Đình Thâm còn giúp Vượng Tử chuẩn bị q**n l*t và tất để thay sau khi tắm, anh nói với mẹ Nguyễn: “Mẹ, mấy hôm nay đành làm phiền mẹ, ngày mai bọn con lại đến đón Vượng Tử, tối nay để nó lại ở đây đi ạ.”
Lúc này Nguyễn Hạ mới phản ứng lại được, cô nghiêng đầu liếc Tống Đình Thâm một cái, để Vượng Tử ngủ lại ở đây, anh không hề nói với cô chuyện này.
Vượng Tử cũng không có ý kiến gì, hiện tại trong lòng cậu chỉ nghĩ để cho mẹ nghỉ ngơi đầy đủ, hơn nữa, cậu cũng rất thích ở nhà ông bà ngoại, cậu còn ước được ở thêm vài ngày nữa cơ.
Sau khi chờ ba Nguyễn mẹ Nguyễn đưa Vượng Tử lên lầu, lúc này Nguyễn Hạ mới hỏi: “Hôm nay anh có thời gian à?”
Tống Đình Thâm cố ý đùa cô, tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc thâm trầm trả lời: “Sau này anh đều có thời gian.”
Nguyễn Hạ đã chuẩn bị sẵn tâm lí từ lâu rồi, có điều khi nghe Tống Đình Thâm nói vậy, lòng cô vẫn không khỏi trầm xuống, không phải cô lo lắng mất đi cuộc sống sung túc trước mắt, cô tin rằng dựa vào cô và Tống Đình Thâm cũng đủ để sống tốt qua ngày, chẳng qua, điều cô lo lắng chính là Tống Đình Thâm sẽ bị đả kích, cô sợ rằng anh sẽ vì thế mà không gượng dậy nổi, cũng may cô đã chuẩn bị đầy đủ rồi, Vượng Tử còn lâu mới đi du học, kết hôn thì lại càng xa xôi hơn nữa, nếu như Tống Đình Thâm không cam lòng, cô có thể đưa cho anh phần lớn số tiền để cho anh, ủng hộ anh gầy dựng lại một lần nữa, cho dù không có lãi thì cũng không quan trọng, dù sao đây vốn chính là tiền mà anh kiếm ra.
Nói cho cùng, cô cũng sợ sẽ mất đi Tống Đình Tâm của hiện tại, hiện tại người đàn ông ung dung, bình tĩnh, tự tin này.
Cô hi vọng người đàn ông này sẽ mãi mãi như bây giờ.
Ngược lại Nguyễn Hạ an ủi anh: “Được rồi, không nghĩ đến chuyện đó nữa, hôm nay anh muốn làm gì? Xem phim hay đi dạo phố?”
Hiện tại Tống Đình Thâm nghe thấy ba chữ “đi dạo phố” liền theo bản năng vào trạng thái cảnh giác.
Anh nghĩ nghĩ, trả lời: “Không phải gần đây em thích đi chợ mua đồ ăn sao? Anh đi cùng với em, hôm nay anh sẽ làm cơm cho em ăn.”
Nguyễn Hạ kinh ngạc nhìn anh: “Anh biết nấu cơm à?”
Tống Đình Thâm nắm tay cô, mở cửa bên phó lái ra để cô ngồi vào trong, anh tựa vào cửa xe, bất đắc dĩ cười nói: “Biết chứ, có điều anh không đảm bảo hương vị đâu, cần em làm thầy hướng dẫn chỉ đạo ở bên cạnh.”
Khi anh tốt nghiệp đại học, sống trong một phòng đơn nhỏ hẹp, ngoại trừ thời gian đi làm việc sẽ mua một phần cơm ăn nhanh để đối phó, còn lại đều mua một cái nồi cơm điện nhỏ để trong phòng mình để nấu mì hoặc một vài món ăn đơn giản, như vậy rẻ hơn bên ngoài rất nhiều.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc này Nguyễn Hạ mới nhớ ra, Tống Đình Thâm cũng là người từng sống rất vất vả.
Trên đường đi hai người nói nói cười cười, không bao lâu đã đến chợ, Tống Đình Thầm còn có kĩ năng hơn cô, anh biết tiếng địa phương, cũng mặc cả giỏi hơn cô, cô chỉ cần đi theo sau anh là được rồi, hai người cũng không cần mua nhiều đồ ăn, đi dạo chợ một vòng, sau khi mua đủ các nguyên liệu nấu ăn muốn mua liền chuẩn bị về nhà.
Hai vợ chồng xách túi ni-lông đi trên đường, ánh nắng ngày đông chiếu lên hai người, ấm áp dạt dào khiến người ta cảm thấy mùa đông không khó chịu một chút nào.
Tống Đình Thâm nói được làm được, anh nói anh tự mình xuống bếp thì sẽ tự mình xuống bếp, đừng nói thì hơn, cách anh cắt rau nhìn qua còn chuyên nghiệp hơn cô trước đây rất nhiều.
TruyenLau.com
Nguyễn Hạ ở bên cạnh cũng chẳng giúp được gì, cô chỉ có thể nói chuyện với anh.
Hôm nay coi như cô có một ngày thoải mái.
“Lát nữa sau khi ăn cơm xong, em nghỉ ngơi đi, để anh quét dọn cho.” Tống Đình Thâm đột nhiên lên tiếng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nguyễn Hạ thầm giật mình: “Anh quét dọn á? Thôi đừng.”
“Vì sao? Anh thấy hiện tại dì làm công theo giờ cũng rất ít đến đây, trong nhà ngoài nhà đều là em quét dọn, hôm nay anh không cần đi làm, em cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, xem TV cũng được, ngủ trưa cũng được.” Tống Đình Thâm nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Khoảng thời gian này để em vất vả rồi, chỉ là dì đã xin nghỉ, cũng không thể để cho em làm tất cả mọi việc, không phải có một câu như thế này sao? Nam nữ phối hợp, làm việc không thấy mệt.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.