Bàng quang của cô cũng sắp vỡ rồi.
Căn bản là cô không dám rời khỏi phòng bao đi toilet, mấu chốt nhất chính là cũng không có đồng nghiệp nữ nào muốn đi toilet.
Cô vì an nguy của chính mình thật sự là đã quá liều mạng rồi.
Bây giờ đã gặp được Tống Đình Thâm rồi thì cô đã có thể yên tâm, mạnh dạn đi đến toilet rồi. Chẳng qua là để cho an toàn thì cô muốn anh cũng đi cùng với mình, muốn anh đứng giữ ở trước cửa toilet nữ để phòng ngừa cô bị người khác trùm bao tải, thả thuốc mê.
Tống Đình Thâm đi ra khỏi phòng bao cùng Nguyễn Hạ, khi biết cô muốn đi toilet, khóe miệng anh co rút một chút, có chút khó tin hỏi: “Em nhịn đến bây giờ luôn à?”
Nguyễn Hạ gật đầu: "Anh không đến, em không dám tùy tiện rời khỏi phòng bao."
Tống Đình Thâm: “……”
Nguyễn Hạ vội vàng vào toilet, giải quyết vấn đề cá nhân sau đó trang điểm lại, vừa ra đến đã thấy Tống Đình Thâm đang dựa lưng vào tường chờ cô.
Hai người đứng cách nhau một khoảng, nhìn Tống Đình Thâm, Nguyễn Hạ mới biết bình thường người này đã mang đến cho cô bao nhiêu cảm giác an toàn.
Cô đi đến trước mặt anh, hơi không thể nhịn được mà chủ động vươn tay ôm lấy eo anh.
Vốn dĩ cô muốn nói gì đó một chút nhưng lại không biết phải nói cái gì cả.
Mặc dù cô cùng người này qua lại không lâu, mặc dù bọn họ mở lòng với nhau cũng không được mấy ngày, mặc dù bây giờ anh cái gì cũng không biết. Nhưng cô cảm thấy có một người như vậy ở bên cạnh thật tốt. Website TruyenLau.com
Tống Đình Thâm đối với lần thân cận này của cô khó tránh khỏi sửng sốt một chút. Sau đó tự nhiên mà đưa tay ra ôm cô vào trong lòng, một tay thì nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô.
Hai người cái gì cũng đều không nói, nhưng mà vào lúc này lại càng gần gũi hơn bao giờ hết.
Website TruyenLau.com
Tống Đình Thâm không phải không hy vọng Nguyễn Hạ có thể đem tất cả phiền não của cô nói ra, có mấy lần anh đã nhịn không được, sắp hỏi ra khỏi miệng rồi nhưng lại kịp thời kìm nén lại. Cho đến lúc này thì anh bỗng nhiên phát hiện ra rằng thật ra những chuyện này đều không quan trọng.
Hai người đang đắm chìm trong thời khắc ấm áp này nên đều không phát hiện ra, tại chỗ rẽ, Tần Ngộ mặt không biểu cảm đang nhìn một màn này.
Tần Ngộ có thể chịu đựng được việc Nguyễn Hạ bởi vì không muốn li hôn mà đi cứu Tống Đình Thâm. Có thể chịu đựng được việc cô vẫn còn là vợ trên danh nghĩa của người nào đó. Cũng có thể chịu đựng được việc cô yêu con. Nhưng chỉ có duy nhất một điều hắn không thể chấp nhận được là cô thích Tống Đình Thâm. Không. Hắn không thể chịu được việc cô thích người khác. Website TruyenLau.com
Đời trước, hắn và Nguyễn Hạ đã ở bên nhau rất nhiều năm, đương nhiên cũng biết người phụ nữ này có bao nhiêu cứng rắn và tàn nhẫn. Càng biết được là cô chưa từng thích hắn.
Cô cần hắn nhưng lại không thích hắn. Cô chỉ cần một bến cảng để tránh gió, một người đàn ông có thể làm cho cô có được cuộc sống mà cô muốn. Bất kể người đàn ông đó là ai.
Những năm gần đây, thật ra hắn vẫn luôn biết, nhưng hắn vẫn cam tâm tình nguyện thích cô.
Cô không thích hắn cũng không thích người khác cho nên Tần Ngộ vẫn có thể chấp nhận được. Nhưng mà bây giờ là đang xảy ra chuyện gì, cô lại có thể thích Tống Đình Thâm. Vậy còn những năm mà hắn đã trả giá và bảo vệ cô thì sao?
Bởi vì có Tống Đình Thâm ở đây nên Nguyễn Hạ cũng không vội trở về. Cô đã rất lâu không ra ngoài hát rồi. Có anh ở đây cô đã có thể buông lỏng nhiều hơn, cũng bắt đầu chọn bài, chiếm lấy microphone.
Chờ đến khi cô hát xong một bài, quay đầu lại thì đã không thấy Tống Đình Thâm trong phòng bao. Lại nhìn một chút phát hiện ra Tần Ngộ lại cũng không có ở đó.
Cô vội vàng nhường microphone cho một đồng nghiệp khác, kéo nhân viên lễ lân hỏi: “Chồng của tôi đâu rồi? Anh ấy đã đi đâu rồi?”
Nhân viên lễ tân nhớ lại một chút rồi trả lời: “Hình như là có chuyện gì đó nên đã đi với Tần tổng rồi.”
Nguyễn Hạ trợn tròn mắt, giữa Tống Đình Thâm và Tần Ngộ có thể có chuyện gì được kia chứ!!
Lúc này, cô cũng không còn tâm tư nào hát nữa, vội vàng lấy điện thoại trong túi ra, gọi điện cho Tống Đình Thâm. Anh ấy vậy mà lại không nhận điện thoại!!
Cô chẳng qua chỉ hát có một bài thôi mà, anh ấy sao lại có thể không nói tiếng nào mà đi cùng Tần Ngộ rồi! Mặc dù nói Tần Ngộ sẽ không trùm bao tải, cũng sẽ không giam cầm anh ấy, nhưng cô vẫn có một loại cảm giác rất bất an!
Trên người Tần Ngộ có mùi rượu, ngay cả hắn cũng không biết bản thân đã uống bao nhiêu ly rồi.
Nhìn Tống Đình Thâm đang đứng trước mặt, Tần Ngộ bỗng nhiên có một loại kích động muốn liều một phen.
Thủ đoạn trước kia của hắn vẫn còn quá mềm. Mặc kệ là Đoàn Trì hay là Lê Tĩnh thì đều chỉ giống như là đang đùa giỡn mà thôi. Nếu như có thể thì hắn cũng không muốn làm cho mọi chuyện quá tồi tệ. Hắn chỉ muốn lấy lại người mình yêu thôi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.