Sự thực chứng minh, ở trong vụ án trẻ con bị lạc đường, hoặc là trẻ con bị thương tổn, người quen ra tay tương đối nhiều. Anh nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có Tần Ngộ là có độ khả thi lớn nhất. Trước cuộc điện thoại này, anh cũng không chắc là do Tần Ngộ gây nên, thế nhưng trong mấy giây trầm mặc của hắn, còn có những câu nói này của hắn, Tống Đình Thâm biết, việc này tất nhiên là có liên quan với Tần Ngộ.
Trong tài liệu mà anh điều tra được, trong những hành động mà Tần Ngộ làm, Tống Đình Thâm cảm giác được, hắn cũng không phải là một người lý trí. Một người không lý trí, dưới tình huống như thế này, giống như là dã thú vậy, chuyện gì cũng có thể làm được.
Tần Ngộ nghe đầu bên kia của điện thoại di động truyền đến tiếng tít tít tít khó chịu, hắn nắm chặt di động.
Thật ra Tống Đình Thâm đã đoán sai, mục đích của Tần Ngộ cũng không đơn thuần là muốn dẫn Vượng Tử đi.
Tần Ngộ đi vào phòng, Vượng Tử nằm ở trên giường lớn đã ngủ say, hắn đi tới, ngồi ở bên giường.
Đời trước, hắn rất muốn có một đứa con với Nguyễn Hạ, vậy nên hắn đã khuyên cô ấy rất nhiều lần, thế nhưng thái độ của cô ấy lại vô cùng cứng rắn, nói sao cũng không muốn có con, lý do của cô ấy vô cùng đơn giản, cô ấy không muốn gánh chịu bất cứ tổn thương nào về việc sinh dục, cũng không muốn gánh vác trách nhiệm làm mẹ, vì vậy cho dù là mang thai hộ, cô ấy cũng không muốn.
Con của cô ấy và Tống Đình Thâm...
Tần Ngộ đưa tay ra sờ vào khuôn mặt béo mập của Vượng Tử, trong mắt là tâm trạng phức tạp, chỉ cần hắn lại điên cuồng thêm một chút, chỉ cần hắn...
Để Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ có thể duy trì cuộc hôn nhân chính là nhờ đứa bé này, chỉ cần đứa bé này không còn nữa, mối quan hệ giữa bọn họ sẽ trở nên yếu ớt, Tống Đình Thâm c*̃ng sẽ không nhẫn nại một cách vô điều kiện nữa. Giữa vợ chồng mà nói, nếu chưa từng có con thì còn được, nhưng nếu như đã từng có một đứa con, một khi đứa bé này không còn nữa, chuyện này sẽ trở thành bóng ma vĩnh viễn trong lòng hai người, hai người vĩnh viễn cũng không thể giống như trước nữa.
Hắn từng nghe bạn tốt nói, ở trong một gia đình, thật ra đứa bé chính là người quan trọng nhất, nếu người lớn không còn nữa, vậy chuyện này cũng giống như một cơn gió, thổi qua là xong, nếu đứa bé không còn, một gia đình sẽ triệt để chia lìa và tan rã.
"Mẹ..." Vượng Tử đột nhiên nói mớ, cậu dùng khuôn mặt béo mập như quả trứng mà cọ xát vào tay của Tần Ngộ, đại khái là do cảm thấy thoải mái, cậu lại dựa sát vào một chút nữa: "Ba..."
Tần Ngộ giống như bị điện giật vậy, thu tay về.
Hắn chưa từng làm ba, không, hắn đã từng có cơ hội làm, người vợ trước của hắn đã từng mang thai, thế nhưng do nhiều nguyên nhân mà đứa bé đó đã không còn nữa.
Vượng Tử rất giống Nguyễn Hạ, nhất là dáng vẻ khi ngủ.
Trước sau hắn vẫn không thể nào làm chuyện ác ý bất chấp hậu quả với một đứa bé được, nhất là khi cậu giống cô như vậy, nhất là khi cậu gọi hắn là chú một cách ngọt ngào như vậy.
Tần Ngộ biết, hắn và Nguyễn Hạ đã không còn chút khả năng nào nữa.
Bởi vì hắn không thể làm một người xấu hoàn toàn.
Trước khi Tần Ngộ đứng dậy, còn giúp Vượng Tử đắp chăn, rồi nhìn cậu một chút.
Thành công hay không phụ thuộc quyết định của hắn, chỉ cần hắn dứt khoát và tàn nhẫn thôi, một cậu bé mất tích một thời gian sau đó phát hiện thi thể ở trong một con sông nhỏ là một chuyện rất bình thường, kiểu tin tức như thế này, ngày nào cũng xuất hiện ở khắp nơi trên đất nước, nhưng mà hắn không thể làm được, từ đầu đến cuối hắn không có cách nào vượt qua được cửa ải của trái tim mình, có lẽ là bởi vì hắn không đủ tàn nhẫn, có lẽ bởi vì đây là con của cô, cho dù khi thoảng hắn cũng sẽ nghĩ, nếu như đây là con của hắn và cô thì thật tốt. Website TruyenLau.com
Hắn gửi cho Tống Đình Thâm một địa chỉ sau đó ra khỏi phòng, đến tủ rượu lấy ra một chai rượu lâu năm quý giá, tiện thể lấy hai ly đế cao, rồi đợi Tống Đình Thâm.
Quả nhiên, Tống Đình Thâm đến đây rất nhanh, vừa vào cửa, anh lập tức xông lên nhấc chân đạp mạnh vào bụng Tần Ngộ, Tần Ngộ lảo đảo lui lại hai bước, đau vô cùng, sửng sốt nhưng không kêu lên.
"Con trai của tôi đâu?" Vẻ mặt Tống Đình Thâm lạnh lùng, dùng giọng nói khàn khàn để hỏi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tần Ngộ chỉ chỉ vào một căn phòng, Tống Đình Thâm đi tới căn phòng đó, nhưng trước khi mở cửa thì bước chân nhẹ nhàng, mở cửa, nhìn thấy Vượng Tử đang ngủ say, cả người cũng không thấy có chút thương tổn nào, anh mới đóng cửa, quay người lại nói với Tần Ngộ: "Tần tiên sinh, anh có ý gì?"
"Ngồi đi." Tần Ngộ nhịn đau, ra hiệu mời Tống Đình Thâm ngồi ở ghế sofa đối diện.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.