Xem ra Tống Đình Thâm thật sự đang không vui rồi.
Nguyễn Hạ thở dài. Chuyện mà cả một đứa trẻ bốn tuổi cũng có thể nhìn ra, vậy mà cô lại không nhìn ra được.
Quả nhiên là do cô không nhạy bén mà.
Nguyễn Hạ ừ một tiếng, “Ngày mai tôi sẽ hỏi anh ấy xem sao. Hôm nay thật sự là đã làm phiền anh rồi.”
Lê Viễn Hàng chỉ cười cười, cũng không nói gì cả.
Tống Đình Thâm chắc là đã say thật rồi đi, trong xe toàn là mùi rượu. Nguyễn Hạ lẩm bẩm: “Nếu như anh nôn trên xe thì ngày mai em sẽ liều mình với anh đấy.”
Mặc dù chiếc xe này là anh ấy mua.
Bây giờ vẫn còn tốt. Anh ấy rất thành thật, ngoan ngoãn nằm ở ghế sau. Anh ấy rất cao to, cho nên nhìn từ kính chiếu hậu thì thấy có vẻ anh ấy đang rất là gò bó. Điều làm cho Nguyễn Hạ đau đầu chính là đợi đến lúc về đến nhà rồi thì cô phải làm sao có thể đưa cái tòa núi lớn này vào nhà rồi lên lầu đây.
Dì thì đã đi ngủ từ sớm rồi. Trên cơ bản thì có thể bỏ qua Vượng Tử.
Nếu như thật sự có chuyện gì không vui thì cứ ở nhà uống rượu đi. Gọi Lê Viễn Hàng đến cũng được mà.
Chạy xe đến gara, Nguyễn Hạ mở cửa ghế sau ra. Cô lúng túng nhìn vào đôi mắt đang nhắm chặt của Tống Đình Thâm.
Cô thử đến kéo anh nhưng anh cũng không có phản ứng lại gì cả, ngược lại làm cho cô đổ mồ hôi cả người. Cuối cùng thì Nguyễn Hạ đóng cửa xe lại, đi vào nhà trước. Vẻ mặt áy náy đi đánh thức dì.
Với cơ thể nhỏ bé này của cô thì nếu bây giờ không tìm ai đó giúp thì phỏng chừng có lẽ sẽ kéo dài đến sáng mai với Tống Đình Thâm đi.
Sức lực của dì rất lớn, dưới sự trợ giúp của dì thì rất nhanh sau đó Nguyễn Hạ đã đỡ được Tống Đình Thâm vào nhà, lên lầu. Cho dù như vậy thì cảNHtNBFỌ người cô cũng ướt đẫm mồ hôi. Đợi chút nữa lại phải đi tắm nữa rồi.
Chờ dì đi rồi, Nguyễn Hạ nhìn Tống Đình Thâm đang nằm thành hình chữ đại trên giường. Lúc trước, anh uống say, cô còn có thể mặc kệ không hỏi gì cả, chỉ cần đắp kín chăn cho anh, sau đó trực tiếp trở về phòng, đi nghỉ là được rồi. Nhưng mà bây giờ quan hệ của bọn họ không giống vậy nữa. Cô cũng thật sự không có cách nào phớt lờ không để ý gì đến được.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Hạ đến toilet lấy một chậu nước, lau tay rồi lại lau mặt cho anh.
Có lẽ thật sự là đang không vui đi. Đến lúc này mà hai đầu lông mày của anh ấy vẫn còn nhíu chặt lại với nhau.
Cô dứt khoát ngồi lên trên giường, lấy một loại tư thế quỷ dị muốn giúp anh cởi áo khoác ra. Cũng không biết là anh đã uống bao nhiêu rượu mà đến cả lỗ tai cũng đỏ cả lên rồi.
Trong khi cô còn chưa thành công cới áo ngoài giúp anh thì bỗng nhiên một trận trời đất quay cuồng, cô bị người này đè ở dưới người.
Anh nằm ở trên người cô, hơi thở phảng phất mùi rượu phả vào cổ của cô, có chút ngứa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tống Đình Thâm!” Nguyễn Hạ thử đẩy anh một chút, dáng người của anh có thể nói là được giữ rất tốt. Dẫu sao thì người này cũng cao đến một mét tám, đã sắp ép cô đến nỗi thở không ra hơi rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này thì cô đoán mình có thể sẽ bị ngạt thở mất.
Đáp lại cô là tiếng hít thở.
Chẳng lẽ lại say đến nỗi không có một chút ý thức nào sao? TruyenLau.com
Nguyễn Hạ gần như dùng hết tất cả sức lực từ lúc bú sữa mẹ đẩy anh, đánh anh. Cuối cùng, khi cô quả thực là đã vô cùng bực rồi thì trực tiếp đưa tay ra, níu phần thịt mềm ở eo của anh. Muốn làm anh cảm thấy đau. Như vậy thì có thể hơi dời đi một chút rồi.
Ai biết được trong lúc đang quằn quại thì Nguyễn Hạ phát hiện ra một chuyện khó xử ——
Tống Đình Thâm hình như…… Khụ khụ!
Tuy rằng cô không có kinh nghiệm gì cả, nhưng tốt xấu gì thì cô cũng đã từng xem không dưới mấy trăm bộ tiểu thuyết! Website TruyenLau.com
Nguyễn Hạ hắng giọng một cái. Lúc này cả mặt của cô đều nóng lên cả rồi, nhưng vẫn cố ý cười lạnh một tiếng, ghé vào bên tai Tống Đình Thâm nói: “Đừng giả vờ nữa. Anh vốn là không có say đến bất tỉnh nhân sự. Cơ thể không thể lừa được người khác đâu. Người uống say hoàn toàn thì không thể nào có phản ứng sinh lý được. Nếu như anh không đi xuống nữa thì hừ hừ.”
Hiện tại cũng có không ít tiểu thuyết có tình tiết như vậy. Nam chính uống say, nữ chính chăm sóc hắn. Sau đó, hai người xảy ra những chuyện không thể mô tả được. Lúc Nguyễn Hạ còn trẻ thật đúng là đã từng gặp loại tình huống này. Nhưng sau đó, cô có nhìn thấy phổ cập khoa học trên mạng. Người thật sự uống say thì bản thân sẽ rất khó chịu. Mà lúc cơ thể đàn ông rất khó chịu thì không thể nào có cái loại suy nghĩ đó được. Nói cách khác là nếu một người đàn ông thật sự say đến bất tỉnh nhân sự thì anh ấy sẽ…. không thể được.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.