Rốt cuộc thật sự là chuyện gì đã xảy ra, lúc này trong lòng mọi người ở đây đều đã rõ, cô bé kia muốn vòng tay của Vượng Tử, Vượng Tử không cho, cô bé liền muốn cướp, lúc hai đứa trẻ tranh cãi nhau đã thu hút sự chú ý của người lớn, cô bé lập tức ra oai trước để áp chế đối phương, gào khóc, như vậy sẽ khiến người lớn tưởng rằng Vượng Tử sai.
Cô bé này năm nay cùng lắm mới chỉ năm tuổi, nhưng mà cô bé đã làm ra loại chuyện như vậy cũng quá mức thuần thục rồi, hiển nhiên không phải lần một lần hai, Nguyễn Hạ nhìn gương mặt đáng yêu của cô bé, không khỏi suy nghĩ, lúc đầu trẻ con giống như một tờ giấy trắng, chẳng hiểu cái gì cả, cũng rất là ngây thơ, nếu nói cô bé làm như vậy mà không phải là do ảnh hưởng từ người lớn, cô không tin, nghĩ đến đây, Nguyễn Hạ càng ôm chặt Vượng Tử, bây giờ đang ở trong nhà người khác, Tống Đình Thâm tất nhiên cũng sẽ không làm khó dễ cô bé, trẻ con nghe cũng không hiểu, nhưng mấy câu nói lúc nãy của anh gần như đã đâm thẳng vào tim gan của người lớn...
Chỉ là phía sau vẫn phải vỗ về Vượng Tử, nhưng cô lại không cảm thấy lo lắng, cô tin tưởng Tống Đình Thâm nhất định sẽ không để con trai chịu không nỗi oan ức này, dù chuyện trể con này đối với người lớn mà nói, căn bản là chẳng đáng để nhắc đến.
Một nhà bác gái đứng ra hòa giải, cơm tối cũng làm xong rồi, trò khôi hài này cũng chỉ có thể tạm thời kết thúc.
Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ ngồi cùng một chỗ, cảm xúc của nhóc mập mạp Vượng Tử vẫn không tốt.
Nhưng Tống Đình Thâm giáo dục cậu rất tốt, cho dù lúc này rất là oan ức, nhưng cậu cũng không ầm ĩ lên, trái lại còn rất ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bố mẹ.
Cho dù Tống Đình Thâm và những người họ hàng này cũng không hề qua lại hoặc liên lạc với nhau, nhưng mọi người ở đây vẫn cảm thấy anh ở đế đô sống rất tốt, lúc ăn cơm, luôn rót rượu và gắp thức ăn rất là nhiệt tình.
"Đình Thâm bây giờ ở nơi tốt, nhưng cũng không thể quên người thân là chúng ta đâu nhé." Một người đàn ông trung niên đã uống mấy chén rượu trắng, lập tức vui cười hớn hở nói: "Trong nhóm tiểu bối thì cháu là người có thành tựu lớn nhất, bây giờ đoán chắc rằng cháu ở thủ đô mua một căn nhà nhỏ thì chẳng đáng là bao, nào giống anh chị em ở thành thị nhỏ mua một căn nhà mà giao tiền đặt cọc cũng phải lấy hết tiền trong nhà đi..."
Nguyễn Hạ có một dự cảm không lành, đây chắc là muốn vạy tiền đúng không?
Sau lời nói dạo đầu này, câu tiếp theo chính là vay tiền.
Mặc dù nói tiền của Tống Đình Thâm đều là do chính anh kiếm được, anh muốn dùng tiền của mình làm gì thì làm, nhưng cô thấy người một nhà này, dường như nhìn dáng vẻ muốn Tống Đình Thâm coi tiền như rác, khó tránh khỏi có chút ý không an phận.
Nguyên chủ khiến Tống Đình Thâm vung tiền như rác thì cũng thôi đi, dù gì cô ấy cũng là vợ của anh, còn sinh cho anh một đứa con đấy!
Nhưng những người họ hàng này là như thế nào vậy!
Được thôi, cũng chẳng có quan hệ gì với cô, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, canh thịt viên này rất ngon nha.
Tống Đình Thâm không để người đàn ông trung niên kia nói câu tiếp theo, liền cười nói: "Chú Khương, chú đề quá đề cao cháu rồi, cháu cũng là người làm công ăn lương như những người khác àm thôi, theo lý mà nói anh chị em có cần trợ giúp, cháu chắc chắn sẽ không chối từ, nhưng năm nay kinh tế không tốt, thị trường chứng khoán lại không định..."
Anh nhìn những người này một chút rồi cười khẽ một tiếng: "Cháu lần này trở về là muốn tu sửa phần mộ cả bố mẹ, thật ra cũng là ý của mẹ Vượng Tử, công ty bây giờ đang thiếu tiền, haiz, không dối gạt mọi người, tiền tu sửa phần mộ cũng là mẹ Vượng Tử bỏ ra, cả nhà đi một chuyến này là càng ngày càng khó làm..." Chờ sau khi làm màu đủ rồi, anh nhìn về phía bác gái: "Bác, là như vầy, cháu hiện tại ở trên thủ đô giá phòng cũng rất cao, lúc ấy trên danh nghĩa bố cháu có hai bất động sản, bố mẹ cháu ra đi lúc cháu còn nhỏ, cũng không hề sang tên cho cháu, là bác giúp cháu thu xếp, bây giờ cháu nghĩ tới nó, thì đã bán chúng đi, để giải quyết vấn đề khó khắn trước mắt này."
Nguyễn Hạ thật là bội phục.
Vẻ mặt bác gái rất khó coi, không biết nên nói cái gì, vẫn là người đàn ông trung niên kia im lặng mấy giây sau đó nói: "Đình Thâm, năm đó bố mẹ cháu đi sớm, sau này cũng là mẹ chú nhận chăm sóc cho cháu, tình hình nhà chú như thế nào cháu cũng biết rõ mà, mẹ chú lại làm chuyện hồ đồ, bán căn nhà đi, nếu không thì làm sao có thể tạo điều kiện cho cháu đi học đầy đủ... Cháu nhìn xem, trong nhóm tiểu bối, cũng chỉ có cháu là người học giỏi nhất rồi, năm đó mẹ chú nói, dù cả nhà phải chịu khổ chứ không thể để cháu chịu khổ được."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.