Tần Ngộ sững sờ, lập tức ngồi xuống cạnh cậu hỏi: “Vậy họ để con lại một mình trong phòng sao?”
Vượng Tử lắc đầu trả lời: “Con đã đi ngủ từ sớm rồi, nhưng do buồn đi vệ sinh quá nên con bị tỉnh dậy.”
“À ra vậy.” Tần Ngộ xoa xoa đầu cậu, giọng nói ôn hoà hỏi: “Vậy chú sẽ ở cùng con một lúc nhé. Con muốn ăn gì không? Trong tủ lạnh có kem, bánh gato, còn có cả bánh quy nữa. Muốn ăn cái gì thì có thể nói với chú.”
Vượng Tử tiếp tục lắc đầu, mở miệng ra, để lộ hàm răng trắng của cậu, trông rất dễ thương và đáng yêu nói: “Sau khi đánh răng không được ăn gì nữa! Nếu như ăn, sẽ lại phải đánh răng lại một lần nữa, mà con lại không thích đánh răng.”
Cậu không thích đánh răng, đánh răng cũng chẳng tốt đẹp gì hết nhưng tối nào mẹ cũng bắt cậu đánh răng. Đánh răng xong sẽ không được ăn gì nữa hoặc sẽ phải đánh răng lại một lần nữa.
“Thật ngoan, vậy chú sẽ đọc sách cùng con.” Tần Ngộ rất kiên nhẫn, cùng ngồi xem truyện tranh với Vượng Tử, một lớn một nhỏ cái gì cũng có thể tán ngẫu. Vượng Tử đối với mọi người đều không cảnh giác, hơn nữa tán ngẫu cùng Tần Ngộ lại rất vui. Hiện tại mọi thứ đều muốn chia sẻ với hắn.
Tần Ngộ nhìn vào mắt Vượng Tử, ánh mắt trầm ngâm, sau đó lại cười nói: “Vượng Tử, buổi tối bình thường con hay ngủ với ai? Có phải ngủ một mình không?”
Vượng Tư thuận miệng nhớ trả lời: “Có lúc ngủ cùng với ba, cũng có lúc ngủ cùng với mẹ. Con không muốn ngủ một mình, con còn nhỏ.”
Tần Ngộ ngửi thấy mùi sữa thơm trên người cậu, nở nụ cười ôn hoà.
Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm dù vui hay không vẫn nhớ rằng trong phòng còn một đứa bé, tản bộ một lúc liền chuẩn bị trở về biệt thự.
Hai người vừa vào cửa, liền nhìn thầy Tần Ngộ đang ngồi xem phim hoạt hình cùng Vượng Tử, cả hai đều ngạc nhiên.
Nguyễn Hạ không cần phải nói, hiện tại cô đang rất bận tâm, cảm thấy Tần Ngộ có mục đích, bây giờ hắn ngồi cùng Vượng Tử để làm gì? Cô đi nhanh đến, sau đó tự thấy hành động của mình không được đúng cho lắm, lúc này mới bế Vượng Tử lên, nhìn Tần Ngộ rồi cười với vẻ áy náy: “Tổng giám đốc Tần, đứa bé này bình thường rất ầm ĩ, không biết có quấy rầy gì đến việc nghỉ ngơi của anh không?”
Tần Ngộ lắc đầu, vẫn cười ôn hoà nói: “Không có, tôi thấy cậu bé ngồi một mình trong phòng khách, thấy cậu bé rất muốn xem TV. Cậu bé rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện đấy.”
Tống Đình Thâm sợ Nguyễn Hạ không bế nổi Vượng Tử, anh liền bế cậu bé bụ bẫm từ trong lòng cô rồi nói: “Cảm ơn chú đi con.”
Vượng Tử ngáp một cái, có vẻ có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng lên dây cót tinh thần, vui vẻ nói với Tần Ngộ: “Con cảm ơn chú ạ, chú ơi con buồn ngủ quá nên phải trở về phòng đi ngủ đây. Tạm biệt chú.”
Tần Ngộ bị cậu chọc cho cười, hắn vẫy tay: “Được rồi, ngủ ngon nhé người bạn nhỏ.”
Sau lời nói tạm biệt, Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm liền bế Vượng Tử lên tầng trở về phòng.
Trong lòng còn chút bất an, cô không biết Vượng Tử có nói gì đó với Tần Ngộ hay không? Tuy cậu còn nhỏ và rất thông minh, nhưng nếu như người lớn có ý định lấy thông tin từ cậu thì sao cậu có thể tránh được.
Sau khi trở lại phòng, Nguyễn Hạ liền kéo Vượng Tử ngồi cạnh cô, sốt sắng hỏi: “Vượng Tử, chú kia hỏi con những gì thế? Con có thể kể cho mẹ nghe không?”
Tống Đình Thâm vừa lấy nước khoáng, chuẩn bị đưa cho Nguyễn Hạ, nghe câu hỏi của cô, nhìn qua sắc mặt cô một chút, anh cũng có chút ngạc nhiên. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh không hiểu, tại sao Nguyễn Hạ lại muốn hỏi Vượng Tử vấn đề này.
Sao Vượng Tử có thể nhớ được nhiều như vậy, vốn cậu đã hơi mệt rồi, thế là cậu khẽ lắc đầu: “Con không nhớ rõ ạ.”
Cậu và chú ấy đều nói mấy chuyện liên quan đến truyện tranh, phim hoạt hình thì sao mà nhớ hết được.
Nguyễn Hạ dò hỏi: “Một chút cũng không nhớ được sao?” TruyenLau.com
Vượng Tử nghiêm túc suy nghĩ một lát, cuối cùng nhớ lại được một chút: “Chú ấy hỏi con có muốn anh bánh kem hoặc bánh gato không? Con nói con đánh răng rồi nên không ăn.”
Nguyễn Hạ: “…”
Tại sao lại chỉ nhớ những việc liên quan đến đồ ăn.
Trẻ con sẽ không biết nói dối, cô hiểu, Tần Ngộ cũng hiểu, nếu như Tần Ngộ thật sự muốn lấy thông tin gì từ Vượng Tử, chuyện này quả thật rất dễ dàng, vấn đề mấu chốt là trí nhớ của trẻ con không tốt một chút nào, một câu nói bình thường thì cậu căn bản không nhớ được.
TruyenLau.com
Nguyễn Hạ nỗ lực giúp Vượng Tử nhớ lại hỏi: “Vậy chú ấy có hỏi gì về ba mẹ không?”
Vượng Tử suy nghĩ một chút, lắc đầu trả lời: “Không có.” Dường như không có.
“Không có thật sao?” Nguyễn Hạ hỏi lại.
Vượng Tử đã rất cố gắng nhớ lại nhưng cậu vẫn không nhớ ra được gì, mà lúc này lại đang rất mệt mỏi, Tống Đình Thâm không nhịn được liền bế Vượng Tử từ trên ghế sofa lên, nói với Nguyễn Hạ: “Bây giờ nó vẫn chưa tới tuổi nhớ kỹ mọi chuyện, em hỏi thằng bé, thằng bé cũng không nhớ được gì đâu. Em xem, nó buồn ngủ rồi, cho nó đi ngủ đi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.