Người Biết Ta Trăm Trận Trăm Thắng (1)
Nếu như tổng giám đốc Tần muốn tiếp cận với Nguyễn Hạ liền bắt đầu từ ước mơ của cô, thậm chí ngay cả công ty cũng là một cái bẫy, liệu có khả năng như vậy không?
Tống Đình Thâm nhắm mắt lại suy nghĩ một chút, dù bất luận thế nào, anh cũng không thể ngồi yên chờ chết như vậy được.
Dù sao anh biết, Nguyễn Hạ đối với anh, còn chưa biết tình cảm đến đâu nhưng biết có một người như vậy tồn tại thì anh không thể nào thờ ơ được.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Tống Đình Thâm đã quyết định, chờ sau khi đi du lịch về, anh sẽ cố gắng điều tra về tổng giám đốc Tần, xem rốt cục lại lịch thế nào.
Đương nhiên tâm tư của anh cũng rất phức tạp, một mặt là người đàn ông nghĩ đến ước mơ của vợ, thực sự rất buồn nhưng mặt khác, hiện tại hành động của Nguyễn Hạ làm cho anh rất an tâm, chí ít bây giờ cô đối với người đàn ông kia không có chút động lòng, thậm chí còn tự bản thân giải quyết chuyện này.
A, thật phiền.
Mỗi ngày đều phải suy nghĩ về chuyện của công ty, nay lại còn phải đề phòng cả tình địch.
…
Sau đó trong hai ngày, không có chuyện gì, công ty du lịch sắo xếp cũng rất thoải mái, không ép mọi người tham gia các hoạt động, Nguyễn Hạ cả ngày hâu như đều ở trong biệt thư, không chịu đi ra ngoài, tia UV cao, nắng to, thật là một trò đùa, cho dù toàn cơ thể được che chắn cẩn thận nhưng cũng đã đen hơn trước rồi, hơn nữa bây giờ đang thinh hành kiểu da rám nắng nhưng Nguyễn Hạ lại thích làn da trắng như tuyết của nguyên chủ, cho nên dù là ở trong nhà, cô cũng bôi kem trống nắng và mặc áo dài tay.
Tống Đình Thâm nhìn cô đang bôi kem trống nắng lên đùi, cánh tay, rất nghi hoặc hỏi: “Em không đi ra ngoài, tại sao lại phải bôi thứ đó?”
Trong mắt một người đàn ông thẳng thắn mà nói ở trong nhà ánh sáng mặt trời không thể vào đến, căn bản cũng không cần phải bầy vẽ quá nhiều như vậy.
Nguyễn Hạ hít thật sâu cảm khái một câu: “Để duy trì nhan sắc hàng đầu này, em phải tốn công sức gấp mười lần so với người bình thường.”
Chống nắng đều là những việc bình thường, hiện tại cô hầu như không ăn đường.
Tống Đình Thâm: “…”
Thời đại này rồi mà có thể khen bản thân như vậy sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vượng tử không sợ nắng, thỉnh thoảng lại đi ra chơi một chút, Nguyễn Hạ bôi kem chống nắng cho cậu, cậu còn chê cô nhiều chuyện.
Bởi vì Nguyễn Hạ không muốn đi ra ngài Tống Đình Thâm cũng không có hứng thú giao lưu với các đồng nghiệp của Nguyễn Hạ, liền ở lại biệt thư để làm việc, Vượng Tử chịu khổ, cậu lúc nào cũng muốn chạy ra bờ biển chơi nếu không phải là vì cậu rất nghe lời, hơn nữa Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm cũng không để ý thì cậu đã tự chạy ra biển chơi một mình rồi.
Tần Ngộ ở ngay biệt thự bên cạnh, thỉnh thoảng anh sẽ ghé qua chơi, hôm nay anh tới đùng lúc cả ba bọn họ đang ngồi trên sofa xem TV để giết thời gian, hắn đi tới, hiếu kỳ hỏi: “Sao mọi người không đi lặn biển?” TruyenLau.com
Vượng Tử vẫn rất thích Tần Ngộ, vội vàng trả lời “Mẹ con không muốn đi, mẹ nói sẽ bị cháy nắng, như vậy sẽ bị xấu đi!”
Nguyễn Hạ lúng túng: “Vượng Tử!”
Tần Ngộ ngồi ở sofa đối diện, cười khẽ hai tiếng nói: “Ở hải đảo chỉ số tia tử ngoại thực sự rất cao.”
Đừng nói là Nguyễn Hạ, ngay cả Tống Đình Thâm hai ngày qua tiếp xúc với Tần Ngộ, anh cũng có chút cảm thấy bị bối rồi, hay là do suy đoán của anh sai, Tần Ngộ căn bản không làm gì cả, thậm chí nói chuyện với Nguyễn Hạ cũng nói chuyện rất ít, xem ra dù đối thủ là tổng giám đốc hay nhân viên đều không khác nhau là mấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn ta thâm chí còn không dành cho Nguyễn Hạ ánh mắt khác.
Vượng Tử rất thân thiết, cậu chạy đến cạnh chỗ Tần Ngộ ngồi xuống hỏi: “Chú, sao chú lại không ra ngoài chơi?”
Tần Ngộ sờ sờ đầu của cậu nói: “Chú không thích lắn biển, hơn nữa ở ngoài thực sự rất nắng.”
Trong tay hắn cầm một cái hộp, Vượng Tử đang ở độ tuổi tò mò, liền chỉ tay vào cái hộp đẹp đẽ được trang trí tinh xảo kia hỏi: “Đây là cái gì thế ạ?”
Tần Ngộ đưa cho Vượng Tử xem: “Con mở ra xem đi, xem có biết là gì hay không.”
Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ cùng đồng thanh nói: “Vượng Tử không được tự tiện nghịch đồ của chú ấy.”
Tần Ngộ cười nói: “Không sao, nếu trẻ con thích cái gì thì cứ để chúng xem.”
Vượng Tử tuy rằng rất muốn mở ra xem nhưng nghĩ tới những điều ba mẹ dạy, cậu không còn cách nào khác liền đem đưa chiếc hộp lại cho Tần Ngộ, mím môi nói: “Con không xem đâu ạ.”
“Tại sao?” Tần Ngộ miệng cười, tay vừa mở chiếc hộp ra, Nguyễn Hạ ngồi ở phía đối diện theo bản năng mà nhìn sang, cô thể hiện như muốn mù mắt.
Bên trong chiếc hộp chưa một chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.