Người bạn nhỏ này cũng đã cảm nhận được điều bất thường giữa ba và mẹ rồi.
Trong suy nghĩ truyền thống của mọi người, đương nhiên vợ chồng sẽ ngủ cùng nhau rồi, cho dù là phân giường ngủ đi chăng nữa thì cũng là lúc sau bảy tám mươi tuổi.
Nguyễn Hạ không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào, Tống Đình Thâm cũng không biết.
Không lẽ trực tiếp nói với đứa nhỏ là ba mẹ nó chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, không có chút tình cảm nào sao?
Có vẻ như không hợp lí lắm.
Nguyễn Hạ không hổ là đại vương nói dối, não cô hoạt động một chút, đã nghĩ ra một lí do cực tốt rồi: “Bởi vì thói quen ngủ của mẹ rất muộn, buổi sáng cũng chờ đến lúc ông mặt trời chiếu vào mông mới tỉnh dậy. Ba ba sợ đánh thức mẹ cho nên mới ngủ cùng với Vượng Tử.” Nghĩ một lúc rồi cô lại nói: “Cho nên Vượng Tử phải học tập ưu điểm của ba đấy. Mỗi ngày sáng sớm con đều đánh thức mẹ dậy như thế, nhìn xem, mắt mẹ đen lại hết đây này!”
Dù sao Vượng Tử cũng chỉ là một đứa trẻ, rất dễ dàng bị cuốn vào, hai ngón trỏ của cậu chạm vào nhau: “Là do con đánh thức mẹ sao? Vậy nên buổi tối mẹ mới không muốn ngủ cùng con đúng không?”
Nguyễn Hạ sờ sờ cằm: “Cũng có thể nói như vậy.”
Cô cũng không có ý định lừa gạt trẻ nhỏ, dù sao trên phương diện làm việc ngủ nghỉ này cậu bé thật sự quấy rầy đến cô.
May mắn là tính tình của cô lúc bị đánh thức cũng không tính là quá xấu.
Tống Đình Thâm dạy dỗ Vượng Tử rất tốt, ít nhất là Vượng Tử thật sự nghiêm túc suy nghĩ đến vấn đề này, sau khi lên xe còn trịnh trọng xin lỗi Nguyễn Hạ chuyện này: “Mẹ, đều trách con, sau này con sẽ không quấy mẹ tỉnh nữa. Nhưng mà con vẫn còn có thể ngủ với mẹ không? Trên người mẹ rất thơm.”
Mỗi người nhường nhịn một bước, Nguyễn Hạ cũng không có lí do gì để từ chối một đứa trẻ muốn thân cận: “Có thể chứ nhưng mà Vượng Tử phải nói được làm được đấy.”
“Vâng ạ.”
Ngày hôm sau, Nguyễn Hạ bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đi tìm việc làm.
Cô đương nhiên là không muốn đi làm, nhìn thấy số dư trong thẻ, còn có cả bất động sản đứng tên mình, cô cũng muốn được giống nguyên chủ sống phóng khoáng thoải mái. Phải biết rằng lúc cô bị công việc hành hạ đến không chịu được đã từng nghĩ rằng, nếu trong thẻ ngân hàng của cô có mấy chục vạn cô sẽ trực tiếp từ chức, nghỉ ngơi hơn nửa năm. Hiện tại số tiền trong ngân hàng của cô đã lớn hơn mấy chục vạn rất nhiều, theo lý mà nói, cô cũng có thể tạm thời yên tâm thỏa mái làm một con sâu lười rồi. TruyenLau
Nguyên chủ không muốn quay về, đương nhiên, Nguyễn Hạ cũng biết, loại chuyện này không phải cô ấy muốn trở về là có thể trở về được, còn phải xem vận mệnh sắp xếp thế nào.
Nguyễn Hạ làm tốt các công tác chuẩn bị, trong đó có một cái là nếu có một ngày cô phải quay về thế giới ban đầu.
Cuộc sống như thế này rất dễ ăn mòn tinh thần của cô. Nếu như cô bị chính mình nuôi đến phế luôn, đến lúc trở lại vị trí trước kia thì sao có cái thể tiếp tục sống được, sao có thể thích ứng được nữa?
Tuy rằng hiện tại nghĩ đến vấn đề này có chút sớm nhưng không phải hay có một câu như thế này sao, sinh vu ưu hoạn, tử vu an nhạc*.
*Khó khăn có thể nuôi dưỡng ý chí con người, sung sướng có thể giết giết ý chí con người. Website TruyenLau.com
Tiền trong ngân hàng không phải của mình, cuộc sống này cũng không phải của mình, từ đầu đến cuối không thể nào an tâm chỉ ăn rồi chờ chết được.
Nguyễn Hạ tìm ra được tấm bằng tốt nghiệp của nguyên chủ, những thứ nên có đều có, trong năm nay muốn tìm được một công việc cũng không có gì khó.
Mục tiêu của cô vô cùng đơn giản, lương cao việc ít gần nhà, dù sao cũng phải gần giống thế.
Lương cao có nghĩa là phải làm việc bận như chó, dù sao cũng không có ai mở công ty ra để làm từ thiện cả. Trước kia cô có một người bạn cấp ba, tiền lương thật sự đủ để kiêu ngạo trước mặt bạn học khác nhưng nghe nói hắn ta tăng ca vài ngày cũng là chuyện bình thường.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Loại công việc có cường độ cao như thế này hiện tại không thích hợp với cô.
Nguyễn Hạ gửi sơ yếu lí lịch của bản thân rất có mục tiêu, công việc nhẹ nhàng gần nhà tiền lương sẽ không cao, cũng may hiện tại cô không thiếu tiền, tìm việc làm đơn giản vì không muốn bản thân mình trở nên vô dụng.
Chuyện tìm việc làm này, Nguyễn Hạ suy nghĩ một chút, vẫn quyết định nói với người chồng trên danh nghĩa của mình, trên thực tế là bạn cùng phòng một câu: “Tống Đình Thầm, tôi chuẩn bị ra ngoài tìm một công việc.”
Tống Đình Thâm rõ ràng hơi đơ ra, ngưng một lúc rồi mới lấy lại tình thần: “Tìm việc làm sao?”
Hiển nhiên loại chuyện này không hợp với nguyên chủ một chút nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.