Đương nhiên không cần nói đến xăng dầu, xe của cô và Tống Đình Thâm rất hao dầu, đi đổ xăng một lần cũng mất đến mấy trăm, có điều vẫn còn ổn, hôm nay cô có hỏi nhân viên bơm dầu ở trạm xăng dầu, bọn họ nói mỗi tuần đều có hoạt động, ví dụ hiện tại đang là thứ sáu hàng tuần sẽ đồng giá các loại xăng trong một ngày, tuy rằng chỉ ít hơn có vài đồng tiền… có điều thịt vụn cũng là thịt mà! Tích tiểu thành đại!
Còn về phần ăn cơm, may mắn hôm nay cô đã đi chợ mua đồ ăn rồi, mấy thứ đồ ăn này cộng vào với nhau cũng lên đến mấy chục đồng, sườn heo thì đắt hơn một chút, về sau có thể ít ăn đi, có điều Tống Đình Thâm thích ăn…. Nguyễn Hạ nâng má nghĩ một chút, ghi thêm một dòng lên giấy: Ba Vượng Tử thích ăn, có thể ăn một tuần một lần. ^_^
Sau này cô phải cố gằng khống chế số tiền tiêu phí cho ba bữa cơm một ngày trong vòng sáu mươi đồng, phải đảm bảo có mặn có chay, cũng phải tiết kiệm chi phí.
Lúc Nguyễn Hạ đang ghi lại sổ sách, Tống Đình Thâm đi đến cửa phòng ngủ, thấy cô không đóng cửa lại, anh trực tiếp đi vào.
Nguyễn Hạ đang ngồi trước bàn trang điểm của bản thân, tính toán từng tí một, thỉnh thoải dùng máy tính gõ lạch cạch mấy cái.
Cô hết sức tập trung, không hề chú ý tới Tống Đình Thâm đã đi đến phía sau cô.
Tống Đình Thâm đoạt lấy sổ sách của cô.
Lúc này Nguyễn Hạ mới phản ứng lại, bị anh dọa nhảy dựng lên, vừa vỗ ngực vừa giận dữ trừng anh: “Anh này đi đường kiểu gì mà không có tí âm thanh nào thế, dọa em sợ muốn chết!”
Tống Đình Thâm xem từng dòng một, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô: “Em ghi sổ sách đấy à?”
Ghi sổ sách là thói quen tốt, nhưng mà khoai tây bốn đồng hai, rau xanh bốn đồng tám, gừng tươi một đồng ba, loại sổ sách này cũng cần ghi lại sao?
Còn cả mấy ghi chú mà cô ghi bên trên là cái quỷ gì đây?
Website TruyenLau.com
Sườn heo rất đắt, ba Vượng Tử thích ăn, một tuần có thể ăn một lần à?
Vì sao một tuần chỉ có thể ăn một lần? Anh cần thiết phải đáng thương như vậy sao?
Tiền xăng rất đắt, sau này đi đổ xăng vào ngày thứ năm, mỗi tháng ngày mùng mười có ưu đãi giảm giá, có thể được tặng phiếu đổ xăng.
Đồ dùng hàng ngày có thể mua trên mạng, miễn phí vận chuyển, hơn nữa thường rẻ hơn trong siêu thị. TruyenLau
Nguyễn Hạ gật gật đầu: “Em muốn bồi dưỡng thói quen ghi chép sổ sách của mình.”
Vẻ mặt Tống Đình Thâm không thể tưởng tượng được, cuối cùng anh hỏi: “…. Gần đây em thiếu tiền lắm à?”
Không đợi Nguyễn Hạ trả lời, anh đã nói: “Nếu thiếu tiền em có thể nói trực tiếp với anh, đợi lát nữa anh đưa thẻ của anh cho em, không giới hạn số tiền rút, em tùy ý dùng.”
Tống Đình Thâm nói như vậy đương nhiên nghe vào rất êm tai rồi, Nguyễn Hạ cũng thật sự bị anh trêu chọc tới, nhưng lúc này không giống như ngày xưa, ai biết được sau này nội dung câu chuyện sẽ phát triển như thế nào, ai biết được sau này bọn họ có thể thay đổi được nội dung câu chuyện không, cho nên sau giây phút trái tim loạn nhịp ngắn ngủi, Nguyễn Hạ cũng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, khó khăn lắc lắc đầu: “Em không thiếu tiền, cũng không cần thẻ của anh, chỉ là em cảm thấy…. Tiền anh kiếm ra cực kì không dễ dàng, em muốn học ghi chép sổ sách, học rồi có thể tiết kiệm được chút nào hay chút đấy, như vậy cũng có thể tác động đến Vượng Tử, để nó sau này không tiêu tiền hoang phí.”
TruyenLau.com
“Khoảng thời gian này em có hơi kì lạ.” Tống Đình Thâm liếc mắt nhìn cô một cái: “Không có ai kiếm tiền dễ dàng cả, nhưng anh hoàn toàn có thể cho em và Vượng Tử một cuộc sống tốt nhất, cho nên em không cần thiết phải như vậy, anh cố gắng làm việc chính là hi vọng em có thể sống thoải mái một chút.”
Nguyễn Hạ không khỏi cảm động: “Được rồi, em cũng đâu có không thoải mái, chỉ là ghi sổ sách thôi mà, đây cũng không phải chuyện xấu gì, anh không cần ngăn cản em.”
Tống Đình Thâm dừng một chút, nhấn mạnh một câu: “Vậy ngày mai anh vẫn muốn ăn sườn heo, không muốn một tuần mới được ăn một lần.”
Nguyễn Hạ vừa định nói sườn heo rất đắt tiền, lời đến bên miệng cô lại nuốt xuống: “Được được được, ngày mai lại làm cho anh ăn, mãi đến khi anh ăn phát ngấy thì thôi.”
Thừa dịp lúc này còn có tiền, để anh ăn nhiều một chút, nếu ăn đến ngấy rồi, về sau cũng không ăn nữa, nói không chừng vẫn là một chuyện tốt, sườn heo đắt biết bao.
“Lúc này mới tạm ổn.” Tống Đình Thâm giơ tay liếc nhìn đồng hồ: “Được rồi, anh không nói chuyện với em nữa, anh còn có chút chuyện chưa làm xong, anh phải đến phòng làm việc rồi. Hôm nay em và Vượng Tử ngủ sớm một chút, không cần làm bữa khuya cho anh đâu, tối hôm nay anh cũng ăn không ít, cứ ăn như vậy nữa, cơ bụng sáu múi của anh sẽ không giữ được mất.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.