Ngay lúc Tống Đình Thâm chuẩn bị dùng kim cương để tấn công cô thì Nguyện Hạ vội vàng mở miệng nói trước: "Này, trên người tôi đều là mồ hôi, dính nhơm nhớp, tôi muốn đi tắm rửa, không còn chuyện gì thì tôi về phòng đây."
Cô cũng không biết Tống Đình Thâm sẽ tiếp tục sử dụng viên đạn bọc đường nào nữa nhưng cô không dám chắc chắn rằng mình có thể chống cự lại được, chỉ có thể lui một bước thôi.
Tống Đình Thâm mặt lộ vẻ lúng túng: "Ừm, được rồi."
Nguyễn Hạ về đến phòng, cầm quần áo ngủ sẽ thay vào phòng tắm, đứng ở dưới vòi hoa sen, cô vẫn đang nghĩ mục đích của Tống Đình Thâm.
Cô tất nhiên sẽ không có ngu ngốc và ngây thơ mà cho rằng Tống Đình Thâm đột nhiên có tình cảm sâu sắc với cô.
Sống chung dưới một mái nhà suốt bốn năm trời còn không có tình cảm gì với nhau, nên không thể nào trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà tâm ý có thể thay đổi
Ngày mai Tống Đình Thâm muốn đề cập tới vấn đề ly hôn với cô, cô cũng không cảm thấy bất ngờ, chỉ là hành động của anh ngày hôm này khiến cô không suy đoán ra được.
Anh nhất định là vì Vượng Tử rồi, bình thường vợ chồng muốn ly môn mà có đứa con, thì cũng chỉ nói xoay quanh hai chuyện chính là phân chia tài sản và quyền nuôi con là của ai.
Phân chia tài sản, giữa bọn họ khẳng định là không có mâu thuẫn, cho dù có, với tính cách của anh, cũng không bởi vì việc này mà đi lấy lòng cô.
Thế nhưng là quyền nuôi dưỡng Vượng Tử... Nếu như anh muốn, với năng lực và điều kiện hiện tại của anh, Vượng Tử đi theo anh là hoàn toàn thích hợp nhất, vậy anh càng không cần thiết phải lấy lòng cô, một người ở trong mắt người ngoài không xứng đáng là một người mẹ.
Chẳng lẽ là... Anh không muốn lấy quyền nuôi dưỡng Vượng Tử, mà nhường cho cô nhưng sợ cô không nhận, cho nên lấy lòng cô?
Nguyễn Hạ sờ sờ cằm, chuyện này không phải là không có khả năng nha.
Đối với quyền nuôi nấng Vượng Tử, Nguyễn Hạ cảm thấy rất bình tĩnh
Sau khi ly hôn, hai vợ chồng không thể cùng nhau chung sống dưới một mái nhà để cùng chăm sóc con. Từ trước đến nay, Tống Đình Thâm vẫn luôn chăm sóc Vượng Tử, dù sao cũng là con trai ruột của anh, nên so với ai đi chăng nữa thì anh cũng chăm sóc đứa nhỏ rất kỹ càng. Vì lẽ đó, nếu như Tống Đình Thâm muốn tranh giành quyền nuôi nấng cùng cô, cho dù là phương diện nào thì cô cũng không thể thắng anh, ầm ĩ lên đến toà án cũng vô dụng.
Cô tin tưởng rằng Vượng Tử sẽ sống rất tốt cùng Tống Đình Thâm, nên cô cũng không muốn tranh giành quyền nuôi dưỡng với anh.
Dù sao nhìn từ mọi góc độ, Tống Đình Thâm là một người tuổi trẻ tài cao, cho dù là năng lực hay thủ đoạn thì cũng đều hơn người. Đối với con cái, anh cũng có định hướng riêng, nhìn về sự phát triển trong tương lại, Vượng Tử đi theo anh là chuyện tốt.
Có điều, nếu như Tống Đình Thâm không cần quyền nuôi dưỡng Vượng Tử, cô cũng rất vui vẻ mà tiếp nhận. Dù sao cô cũng thực lòng yêu thích nhóc béo,cô cũng sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc, nuôi nấng và giáo dục nhóc.
Ngốc ở nơi này càng lâu, cô càng rõ ràng rằng khả năng quay lại cuộc sống trước kia càng khó khăn, tuy rằng cô không đồng ý với cách làm của nguyên chỉ nhưng cô vẫn sẽ nhận lại trách nhiệm và nghĩa vụ của cô ấy, cho dù là chăm sóc con trai hay bố mẹ của cô ấy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nguyễn Hạ ngồi suy nghĩ một chút, Tống Đình Thâm sẽ từ chối quyền nuôi dưỡng Vượng Tử sao? Anh sẽ giao lại quyền nuôi dưỡng cho một người trong quá khứ đã rất vô tâm với con cái sao? Đây không giống với tính cách của anh.
Cô lắc lắc đầu, quyết định sẽ không tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này nữa, dù sao cũng không nghĩ ra được đáp án trong vòng một sớm một chiều. Ngày mai là thứ hai, định bàn về vấn đề gì hay nói chuyện gì, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.
Mặt khác, kế hoạch lấy lòng của Tống Đình Thâm thất bại, nên anh có vẻ đặc biệt im lặng.
Hôm nay, vốn là ngày Vượng Tử ngủ cùng Nguyễn Hà nhưng trên đường đi bước chân ngắn lại đi đến phòng của Tống Đình Thâm.
Website TruyenLau.com
“Tại sao hôm nay lại sang ngủ cùng ba vậy?” Tống Đình Thâm ôm nhóc mập lên, cho nhóc ngồi trên đùi mình, hỏi.
Vượng Tử lắc lắc đầu, nhóc vừa mới tắm giặt và gội đầu, lúc này, tóc mềm cọ cọ vào người ba, ra vẻ vô tội và đáng yêu: “Ba, ba có chuyện buồn à?”
“Không có.” Tống Đình Thâm cầm lấy khăn tắm, giúp con trai lau tóc: “Vượng Tử, mẹ con thích gì?”
Vượng Tử rất nghiêm túc suy ngĩ vấn đề này, cuối cùng chỉ chỉ vào người mình, làm ra bộ dáng đáng yêu: “Mẹ thích con.” TruyenLau.com
“Ba đang nói đồ vật.”
“Đúng, con không phải đồ vật.”
Tống Đình Thâm bị ngôn ngữ của con trai chọc cho buồn cười.
“Mẹ thích quần áo giày dép.”
“Ừ, còn gì nữa?”
“Thích ăn kem!”
“Hả?”
“Thích ăn bánh!”
“Hả? Ba đang hỏi là mẹ thích gì, ba không hỏi con thích gì.”
Vượng Tử có vẻ khó xử, trả lời: “Vậy con không biết.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.