Biết được đối phương không phải có ý tán tỉnh mình, Nguyễn Hạ liền vui vẻ tán ngẫu cùng với người đàn ông lạ từ phong cảnh của hải đảo cho đến văn hoá con người nơi đây. Người đàn ông này hết sức là hài hước, không để cho bầu không khí tẻ nhạt, hắn chọc cho Nguyễn Hạ cuời đến không ngậm miệng lại được. Kiến thức của hắn hết sức sâu rộng nên mọi thứ từ nhỏ nhặt đến bình thường qua miệng hắn đều trở nên rất thú vị.
“Anh là giáo viên sao?” Nguyễn Hạ hỏi.
Người đàn ông ngạc nhiên một chút, sau đó mới trả lời: “Không phải, tôi là một doanh nhân.”
“Trông có vẻ không giống lắm.”
“Chỗ nào không giống?”
“Cảm thấy vậy.”
Máy bay vừa hạ cánh dừng lại, Nguyễn Hạ liền vội vàng khởi động điện thoại, nhắn tin cho Tống Đình Thâm bằng wechat: “Em đến nơi rồi!”
“Báo đến nơi an toàn cho bạn trai à?”
Nguyễn Hạ cầm điện thoại, đứng bên cạnh người đàn ông cười nói: “Không phải bạn trai mà là chồng tôi.”
“Chồng cô quả là một người may mắn.” Người đàn ông đứng đối diện với Nguyễn Hạ nói: “Hải đảo lớn như vậy, nói không chừng chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại. Tạm biệt.”
Nguyễn Hạ nhìn hắn vẫy tay: “Tạm biệt.”
Bốn tiếng trên máy bay cũng không quá tẻ nhạt. May gặp được người thú vị, coi như một thu hoạch bất ngờ trong chuyến du lịch.
Bây giờ chưa tới hai giờ, đang là giờ nghỉ trưa, Tống Đình Thâm bật wechat lên với tốc độ rất nhanh: “Anh xem dự báo thấy tối nay hải đảo sẽ có mưa, em nhớ mang theo ô.”
Nguyễn Hạ bỗng nhiên cảm thấy việc tách nhau ra bốn, năm ngày cũng rất tốt, ít nhất cô có thể tỉnh táo, suy nghĩ thật kỹ chuyện của Tống Đình Thâm và cô. Tuy rằng khả năng rất lớn là bầu không khí lúng túng giữa bọn họ là do bản thân bộ não của cô tạo ra…
Cô không thích đi kiểm tra cảm xúc của người khác, cũng không muốn bị kiểm soát tình cảm như một kẻ ngốc.
Nếu như thích cô, cảm thấy cô thú vị vậy thì phải nói thẳng với cô. Cô không biết suy đoán lòng người khác, không muốn lại tự mình tương tư.
Nghĩ đến đây, cô không trả lời tin nhắn, cất điện thoại vào túi, theo dòng người đi xuống máy bay.
Công ty thuê xe công vụ, Nguyễn Hạ ngồi cùng cô lễ tân và bạn trai của cô ấy. Cô cảm thấy mình giống như một con kì đà vậy. TruyenLau
Cô lễ tân vẫn rất vui vẻ, dọc đường đi đều nói chuyện, tán ngẫu với cô: “Ông chủ lần này cũng đi đấy. Có điều ông ấy không ngồi cùng xe công vụ với chúng ta.”
Nguyễn Hạ cảm thấy rất tò mò về người đàn ông ngốc nghếch mà hào phóng này, cô hỏi: “Ông chủ cũng tới sao? Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ gặp ông ấy.”
Ai mà biết được câu cô vừa nói ra lại khiến cô lễ tân ngạc nhiên: “Cô chưa từng gặp ông chủ sao? Sao lại có chuyện như vậy được.”
TruyenLau.com
… Chuyện như vậy sao có thể.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Nguyễn Hạ, cô lễ tân mới cuống quít sửa lại lời nói: “Tôi nghĩ là cô tới công ty cũng đã được một tháng nhưng vẫn chưa gặp ông chủ nên hơi ngạc nhiên.”
“Không phải mọi người trong công ty cũng chưa từng gặp ông chủ sao? Đã bao giờ ông ấy tới công ty đâu?” Nguyễn Hạ thấy điện thoại di động trên tay có rung một chút, cô liếc mắt nhìn xuống thấy tin nhắn wechat của Tống Đình Thâm được gửi tới.
TruyenLau.com
Tống Đình Thâm: “Có phải anh đã làm gì sai không?”
Dường như đối với những người đã trưởng thành, có rất nhiều điều khó có thể nói ra bằng lời. Nói chuyện trên wechat so với nói bằng lời lại dễ mở lời hơn.
Tống Đình Thâm làm sai chuyện gì sao?
Chính Nguyễn Hạ cũng không biết.
Nhưng cô biết giữa bọn họ không thể tiếp tục như vậy được.
Mọi người đều có ý thức tự bảo vệ bản thân mình, cô cũng vậy. Hiện tại cô đối với Tống Đình Thâm cũng có chút rung động, nếu thật sự cô không ngăn mình lại, cô thật sự sợ bản thân sẽ sa vào đó, mà anh thì vẫn bình tĩnh, nhàn nhã ở một bên đứng nhìn.
Chỉ tưởng tượng hình ảnh ấy thôi, cô cảm giác mình là tiểu thuyết gia viết truyện ngược tâm.
Không, cô không muốn là nữ chính trong tiểu thuyết ngược tâm, cô phải là nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình ngọt ngào.
Nghĩ tới đây, Nguyễn Hạ lập tức nhắn tin lại: “Không.”
Cô định trả lời là “Không” nhưng để trở nên cao ngạo hơn nên cô tự xoá đi và trả lời là “Có.”
Nào ngờ Tống Đình Thâm lại trả lời: “Thật sao?”
Thật cái đầu anh ấy!
Nguyễn Hạ bực mình, nhét điện thoại lại vào túi, quyết định không tiếp tục để ý đến anh nữa.
Cô thể hiện rõ ràng ra như vậy, anh vẫn còn có thể tin rằng cô không hề tức giận?
Được thôi, bọn họ thật sự không giống nhau, không nhất thiết phải nói chuyện.
Nói chuyện yêu đương mà một chút ý tứ đều không có! Cô không làm đâu! Cô sẽ tiếp tục con đường sung sướng của mình, có tiền, có sắc, có thời gian, còn có một đứa con mập mạp đáng yêu, còn Tống Đình Thâm cứ tiếp tục bình yên là bạn tốt cùng nhà của cô đi!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.