Chỉ có điều tò mò vẫn là tò mò, cô không nói anh cũng không hỏi. Thậm chí trong lòng Tống Đình Thâm cũng không muốn mất đi cảm giác ấm áp này. Anh sợ khi anh hỏi thì Nguyễn Hạ của quá khứ sẽ quay trở lại.
Mặt khác trong phòng ngủ, Nguyễn Hạ đã quen uống một cốc sữa nóng trước khi đi ngủ. Giờ mới hơn mười giờ, cô liền xuống giường ra khỏi phòng đi xuống cầu thang, lúc này cô phát hiện ra dưới tầng có ánh đèn.
Dì giúp việc hôm nay không ở đây mà hệ thống an ninh của khu này rất tốt. Vì vậy khả năng có người ở dưới nhà chỉ có thể là Tống Đình Thâm.
Sao anh còn chưa ngủ?
Nếu Nguyễn Hạ đột nhiên xuất hiện sẽ doạ anh vì thế khi bước xuống cầu thang cô không tự chủ tăng thêm tiếng bước chân. Một lúc sau, cô nhìn thấy đèn phòng bếp đang bật, đi đến gần xem thử cô nhìn thấy Tống Đình Thâm không biết đang làm cái gì, nên cô đi tới hỏi: “Anh đang làm gì thế?”
Tống Đình Thâm đã sớm nghe được tiếng bước chân, lúc quay đầu lại mặt có chút lùng túng, trong tay vẫn còn cầm cọng rau, nhìn khá hài hước.
Anh tuy không trả lời nhưng Nguyễn Hạ thấy anh như đang trong một trận chiến liền biết anh đang làm gì, khó tin hỏi: “Anh đang làm đồ ăn vặt sao? Bữa tối ăn không đủ no à?”
Tối hôm nay đi ăn được không ít, lại ăn cả bánh gato và các món khác… Mấu chốt là sau khi ăn cơm anh còn cùng Vương Tử ăn hết một phần kem xoài.
Chẳng nhẽ Tống Đình Thâm chính là đại vương dạ dày trong truyền thuyết sao?
Sao mấy lần trước không thấy anh xuống bếp làm đồ ăn đêm nhỉ?
Dì giúp việc cũng không nói đến chuyện này.
Tống Đình Thâm trầm mặc một lát nói: “Nhà tôi bình thường không ăn sinh nhật bằng bánh, mà ăn mì trường thọ.”
Khi ba mẹ anh còn sống, mỗi lần đến sinh nhật anh, mẹ anh đều nấu cho anh một bát mì trường thọ thơm ngon, ngồi nhìn anh cho đến khi nào anh ăn xong bát mì.
Sau khi cha mẹ mất, anh ở nhờ nhà họ hàng cũng không ai nhớ đến sinh nhật anh. Khi anh đi học ở ký túc xá thì anh thường xuống căng tin, mua một suất mì sợi coi đó là mì trường thọ. Sau này khi sự nghiệp ngày càng phát triển, cứ đến sinh nhật, anh lại theo thói quen tự mình nấu một bát mì sợi. Dù bụng không đói cũng sẽ nhớ tới mẹ để ăn hết bát mì.
Khi còn bé vẫn chưa hiểu được tâm nguyện của mẹ, giờ đã làm cha thì mới phần nào cảm nhận được phần náo ý nghĩa của món ăn. Khi làm cha làm mẹ thật sự không có đòi hỏi gì nhiều, chỉ hy vọng con của mình được bình an, khoẻ mạnh đến già là đủ.
Nguyễn Hạ nghe vậy liền mím mím môi.
Mặc dù trong tiểu thuyết không tốn nhiều lời văn để miêu tả anh nhưng khi còn nhỏ cha mẹ anh mất là sự thật. Tuy anh chỉ nói một câu ngắn gọn cô cũng có thể cảm nhận được những năm tháng gian khổ của anh.
Trước đây cô luôn cảm thấy mình đáng thương. Từ nhỏ cô đã lớn lên cùng ông bà, sau đó được cha mẹ đón lên ở cùng nhưng có bất kể vấn đề gì cô cũng bị coi như người ngoài. Dù sao cô cũng là con ruột của ba mẹ, dù họ có xa lánh cô đến thế nào, cô cũng không hiểu được cảm giác chua xót khi phải đi ở nhờ. Sinh nhật cô, cha mẹ vẫn nhớ đến, làm cho cô một bàn thức ăn toàn đồ ăn cô thích, mẹ cô cũng sẽ mua cho cô một cái bánh gato, ba cũng sẽ đáp ứng mong ước của cô, mua cho cô một món quà sinh nhật.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh vẫn đáng thương hơn anh rất nhiều.
Người đàn ông như Tống Đình Thâm, không thể nghi ngờ, đối với phụ nữ mà nói có sức hấp dẫn mạnh.
Anh không có tuổi thơ lớn lên trong hạnh phúc, vào trường hợp như vậy, dĩ nhiên ở thương trường, anh có thể mở một con đường máu, dùng hết sức lực của mình mà thay đổi số phận. Vì vậy sức hút trên người anh là tuổi thơ mà khi còn bé anh không có được, cũng là những thứ mà ông trời ban cho anh chứ không ban cho những người đàn ông cùng tuổi.
Nguyễn Hạ đi tới trước mặt Tống Đình Thâm, cười với anh: “Mì trường thọ sao có thể để birthday boy làm. Để tôi làm cho, dù tôi không giỏi nấu nướng nhưng nấu mì sợi thì cũng không tệ lắm.”
Nhà bếp rất rộng, cô lần lượt lấy từ trong tủ lạnh ra trứng gà, thịt hộp, đun nước sôi trong nồi, thả một gói mì sợi vào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nấu mì sợi thực sự rất đơn giản, đặc biệt là trong tình huống nguyên liệu đầy đủ. Nguyễn Hạ cắt thịt hộp ra làm ba bốn miếng nhỏ bỏ vào nồi, màu sắc ngay lập tức tốt lên. Cô quay đầu ra hỏi anh: “Anh thích ăn trứng lòng đào không?”
Tống Đình Thâm sững sờ trả lời: “…Cũng được.”
Cho trứng gà vào, cô nhanh chóng cho một ít rau xanh vào. Ngoài muối và một ít nước tương, cô không cho thêm gia vị nào vào nữa.
TruyenLau.com
Trong chốc lát, một bát mì trường thọ không tệ lắm cũng được làm xong.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.