Trên tường hành lang có vài chiếc đen hoa đăng, anh mặc quần áo bình thường ở nhà nhưng vẫn rất nghiêm chỉnh, một tay đút trong túi quần. Anh rất cao, người cũng khồng phải quá gầy vừa nhìn đã thấy rất đàn ông, lúc mặc vest, hormone nam tính sẽ khiến cô k*ch th*ch đến chết mất. Nguyễn Hạ rất thích ngoại hình và dáng người của anh. Hiện tại anh còn đeo kính gọng vàng nên lại càng trở nên nhã nhặn.
Nhã nhặn chết mất.
Đột nhiên trong đầu Nguyễn Hạ hiện ra một từ.
Sắc khí trào dâng nhưng thật thích.
“Sao còn chưa ngủ?” Tống Đình Thâm hỏi, không giấu được vẻ uể oải.
“Tôi không ngủ được, định đi pha một cốc sữa uống.” Nguyễn Hạ bị ma xui quỷ khiến hỏi: “Anh có muốn uống không?”
Tống Đình Thâm gật đầu: “Được. Phiền cô.”
Hai người một trước một sau đi xuống nhà. Lúc này ở tầng một rất yên tĩnh, dì giúp việc đã đi ngủ từ sớm.
Chỉ vài phút sau, hai cốc sữa nóng liền được làm xong, Nguyễn Hạ đưa cho Tống Đình Thâm một cốc, hai người đứng đối diện nhau dựa vào bàn ăn, uống cốc sữa trong tay.
Vì pha sữa bằng nước nóng nên khi uống xong cốc sữa, trên mặt Nguyễn Hạ chảy đầy mồ hôi. Cô mặc váy ngủ ngắn đến đầu gối, mái tóc dài xoã xuống rồi vào nhau, chân cũng không đi dép lười biếng dựa vào bàn.
“Tôi lên phòng đi ngủ đây.” Nguyễn Hạ nghĩ một chút rồi nói: “Anh bế Vượng Tử về phòng anh đi. Có thể hôm nay tôi sẽ mất ngủ, sáng mai chắc không dậy được.”
“Được.”
Tống Đình Thâm đem hai cốc sữa đi rửa, sau đó liền đi sau Nguyễn Hạ tới phòng ngủ.
Vượng Tử đã ngủ say, Tống Đình Thâm cẩn thân bế cậu bé lên, bàn tay to đỡ phần lưng cậu đi về phòng ngủ của mình.
Trẻ con ngủ rất say, sét đánh cũng không tỉnh.
Vượng Tử có chút ho nhẹ, bụng thở phập phồng. Mùi hương trên người cậu đều là mùi sữa. Tống Đình Thâm ngồi cạnh nhìn cậu hồi lâu, mọi người đều nói con gái sẽ giống ba, con trai giống mẹ. Đúng như vậy, lúc ngủ Vượng Tử nhìn càng giống Nguyễn Hạ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tình cảm của người đàn ông với con bắt đầu từ khi con được sinh ra, Tống Đình Thâm cũng vậy, khi anh tay chân luống cuống chạy tới ôm lấy Vượng Tử vừa chào đời lúc đó, những chỗ trống trong lòng anh đều được lấp đầy.
Thật sự khi Vượng Tử được sinh ra, Tống Đình Thâm từng nghĩ sẽ cố gắng sống hoà thuận với Nguyễn Hạ, dù sao cô cũng mang thai mười tháng chịu đựng sự đau đớn của việc sinh con, nên rất khó để anh không rung động. Tống Đình Thâm mất ba mẹ từ nhỏ, nên bất luận thế nào anh cũng muốn có một gia đình.
Đương nhiên Nguyễn Hạ không nghĩ như vậy. Cô ấy chỉ muốn sống cuộc sống cô ấy muốn, những chuyện khác cô ấy không quan tâm. Cô ấy không muốn gần gũi với con, xưa nay không bao giờ chủ động ôm con. Sự ràng buộc của giữa họ chính là Vượng Tử, cứ như vậy một thời gian dài nên nước sông không phạm nước giếng.
Chính Tống Đình Thâm cũng không biết giờ Nguyễn Hạ thay đổi liệu có quá muộn không.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
…
Tuy mất ngủ nhưng dậy sớm đã trở thành thói quen của Nguyễn Hạ, dù có lăn lộn trên giường đến một hai giờ sáng thì sáng thứ hai cô vẫn tỉnh dậy lúc bảy giờ sáng.
Cô có con rồi nên cũng không muốn ngủ nướng, Nguyễn Hạ coi đây là sự tự giác. Cô rời giường rửa mặt xong liền xuống tầng, Tống Đình Thâm và Vượng Tử đã ngồi ở bàn ăn đợi đồ ăn sáng.
Tống Đình Thâm thấy cô dậy sớm ngạc nhiên hỏi: “Không phải tối hôm qua cô nói mất ngủ sao?”
Nguyễn Hạ có quầng thâm mắt, mệt mỏi ngồi xuống chố đối diện anh: “Bảy giờ tôi vẫn tỉnh dậy. Hôm nay tôi phải đi thẩm mỹ viện để chăm sóc da mới được.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước đây không có điều kiện nhưng hiện tại nguyên chủ có thẻ hội viên kim cương của không biết bao nhiêu thẩm mỹ viện, không dùng thì quả thật là lãng phí.
Cô không cần soi gương cũng biết lúc này nhan sắc đã bị giảm xuống 0.0001%.
Vượng Tử có lần đi theo Nguyễn Hạ đến thẩm mỹ viện, đối với cậu thẩm mỹ viện là có chị phục vụ cậu nước chanh, lại còn có cả bánh quy, bánh gato rất ngon, vì vậy ấn tượng về thẩm mỹ viện của cậu rất sâu sắc. Mắt cậu lập tức sáng lên nói: “Mẹ, cho con đi cùng mẹ.”
Nguyễn Hạ do dự, ở nhà trẻ của Vượng Tử có mấy bạn đã bị nghi là bị bệnh. Tối hôm qua cũng có mấy phụ huynh xin nghỉ với giáo viên cho con. Vì lo cho sự an toàn của cậu nên cô cũng gọi điện cho giáo viên xin nghỉ.
“Dẫn con đi cùng đi.” Tống Đình Thâm nhìn Nguyễn Hạ một chút: “Hai mẹ con xong thì đến công ty đợi tôi, buổi chiều chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Nguyễn Hạ cảm thấy Tống Đình Thâm hôm nay có chút kỳ lạ.
Vượng Tử muốn được đi ăn đương nhiên sẽ tự nói là muốn đi ăn ở ngoài. Hơn nữa cô nhớ bọn họ có quy ước sẽ làm vợ chồng hạnh phúc trước mặt Vượng Tử nên cô có thể hiểu được.
“Được.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.