Dù sao tình cảm giữa hai cha con bọn họ rất tốt, tính cách của trẻ nhỏ chính là như vậy, hận không thể nói cho ba mẹ nghe tất cả những sự việc mà bản thân nhớ được.
Nguyễn Hạ thở dài một hơi: “Thôi quên đi, nói cũng đã nói rồi, cũng chẳng có gì to tát.”
Cô cũng không cảm thấy bản thân làm có gì sai, tất nhiên nhìn ở góc độ của người ngoại mà nói, cô không khách khí mà vứt hoa vào trong thùng rác là phương pháp trút giận tốt nhất… Nhưng ai bảo cô cảm thấy tiếc đây, thứ đó cũng là tiền mà, bây giờ cô bán đi được năm trăm tệ, mua cớm cho mấy đứa trẻ ở vùng núi xa xôi, coi như là làm chuyện tốt thôi. Ngày mai nếu Đoàn Trì vẫn tiếp tục tặng hoa, cô vẫn có ý định tiếp tục bán đi, dùng tiền của người khác đi làm từ thiện, cảm giác này cũng không tệ mà.
Vượng Tử cẩn thận hỏi lại: “Có phải Vượng Tử đã làm gì sai rồi không?”
Nguyễn Hạ xoa xoa đầu của cậu: “Không có, không có gì, con nhìn xem, có phải bó hoa ba ba mua rất đẹp không?”
Lực chú ý của nhóc mập mạp rất nhanh chuyển đi, cũng là do Vượng Tử hiện tại còn rất nhỏ, nếu cậu lớn hơn một chút, sẽ nhận ra bản thân mình còn oan hơn cả Đậu Nga. Ba ruột của cậu vẫn là đóa hoa cao lãnh tự nhiên bình tĩnh như thường, mà cậu lại bất tri bất giác bị mẹ cho là một tình báo viên nhỏ, thật là oan ức tới cực điểm.
….
Sau khi ăn cơm tối xong, Nguyễn Hạ cũng không biết hôm nay Tống Đình Thâm có phải tăng ca không, dù sao càng ngày càng đến gần ngày Quốc Khánh, sự vụ trong công ty cũng càng ngày càng nhiều, cô cũng không muốn làm trễ nải quá nhiều thời gian của anh, liền bảo dì đưa Vượng Tử đi ra ngoài chơi, trong nhà cũng chỉ còn lại cô và Tống Đình Thâm.
Sau khi ăn cơm xong Tống Đình Thâm đi lên thư phòng rồi, Nguyễn Hạ tự biết là bản thân cần phải nhờ vả đối phương giúp sức, cho nên vô cùng ân cần cắt gọt hoa quả bày thành một đĩa hoa quả, bưng lên thư phòng. Đứng ở trước cửa, cô cũng không tiến vào luôn, giơ tay lên gõ gõ cửa.
“Vào đi.” Tống Đình Thâm ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, vẫn cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Anh vẫn nghĩ rằng Nguyễn Hạ đã đưa Vượng Tử ra ngoài chơi rồi.
Trên tay Nguyễn Hạ bưng đĩa hoa quả, đặt lên bàn làm việc của anh, cười khúc khích hai tiếng: “Mấy ngày nay anh đều làm việc đến khuya, có phải rất mệt không?”
Cô càm thấy Tống Đình Thâm không hề có bất cứ một hoạt động vui chơi nào, mỗi ngày đều đi đi về về, sáng sớm ra khỏi nhà đên công ty, tuy rằng anh tan tầm luôn rất đúng giờ, nhưng sau khi cơm nước xong vẫn lại quay về thư phòng làm việc. Đại đa số thời điểm đều phải làm việc đến hơn mười giờ, thình thoàng có thời gian rảnh cũng đều ở cạnh đứa nhỏ. Nếu nói Tống Đình Thâm có tình nhân ngoài, thì người đó có lẽ chính là công việc.
Anh là một người sống rất có quy luật, người như vậy mới thành công được, cũng để người khác thấy tâm phục khẩu phục.
Tống Đình Thâm ra hiệu bảo Nguyễn Hạ ngồi xuống: “Tôi cũng đã quen rồi.”
Nói là thói quen, có thể thấy được nhiều năm qua anh đều trải qua như vậy.
Đương nhiên Nguyễn Hạ cũng không tiên khuyên nhủ anh cuộc sống là số một, công việc là số hai, dù sao cô và nhóc mập mạp sống thoải mái như vậy, tất cả đều là nhờ sự cố gắng của anh.
Có điều càng nghĩ như vậy, cô lại càng thấy khâm phục anh, anh vốn không có xuất thân gia đình tốt, một người một nghèo hai trắng như anh có thẻ dựa vào năng lực của bản thân và đôi tay này tạo dựng được cơ nghiệp to lớn như vậy, những gian khổ trong quá trình đó, ngoại trừ anh ra, có lẽ không ai có thể cảm nhận được chúng.
“Tôi có một việc muốn nhờ anh giúp đỡ.” Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm sống chung với nhau cũng được mấy tháng rồi, tuy rằng không nói là cô hiểu rất rõ người này, nhưng cô cũng biết, nói chuyện với Tống Đình Thâm, tốt nhất không nên nói năng vòng vo, làm chậm trễ thời gian của anh, anh còn không nhất định sẽ hiểu được ý của cô. Nói chuyện với người đàn ông thẳng thắn, tốt nhất là có cái gì nói cái đấy.
TruyenLau.com
Tống Đình Thâm: “Cô nói đi, chỉ cần tôi làm được thì sẽ làm.”
“Sáng ngày hôm nay, bó hoa đó là do Đoàn Trì gửi tặng, chắc anh vẫn còn có chút ấn tượng về Đoàn Trì chứ?”
Đâu chỉ có một chút ấn tượng, chuyện đó quả thực là ấn tượng sâu sắc, ít nhất trong một khoảng thời gian ngắn khó có thể quên được.
Dù sao ở thời đại này có mấy người bình thường dám chạy đến trước mặt chồng chính thức của người khác, khuyến khích người đó ly hôn, còn nói gì mà sẽ đối xử với con của anh như con ruột của mình?
Tống Đình Thâm cẩn thận gật đầu: “Ừ, vẫn nhớ, có gì sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tôi nghĩ rằng tôi đã nói rõ ràng mọi chuyện với cậu ta, đã nói hết những gì cần nói rồi, vốn nghĩ rằng cậu ta có thể bình tĩnh lại, không nghĩ tới cậu lại lại có thể trực tiếp gửi hoa đến tận nhà” Nguyễn Hạ nghĩ lại còn cảm thấy có chút tức giận, sao những năm gần đây có một vài đứa con nhà giàu không nghe hiểu tiếng người thế. Nhưng phàm là một người đàn ông có tự tôn, nghe thấy cô nói đến vậy thì nên thu tay lại rồi. Đoàn Trì ngược lại, cậu ta còn làm cho mọi thứ nghiêm trọng hơn: “Tôi cảm thấy cậu ta thật sự nên đi gặp chuyên gia khoa não.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.