Rừng sâu núi thẳm, cỏ dại um tùm, bóng cây dày đặc, sau khi một con gà hoang màu lông sặc sỡ từ trong bụi cỏ lúc lắc nhô cái đầu ra kêu “quác quác quác” mấy tiếng thì lại tiếp tục mổ mổ đất kiếm ăn. Bỗng nhiên từ trên đầu có một hòn đá rơi xuống khiến nó bị dọa đến mức kêu thảm một tiếng, đập cánh như điên chạy loạn khắp nơi, cuối cùng đâm vào một thân cây già, chết ngất.
Bên cạnh nơi hòn đá rơi xuống chính là một vách đá không cao, ở đó có một người lưng đeo gùi thuốc, một tay víu vào khối đá nhô ra, một tay nắm lấy dây leo. Cả người hắn mặc dù dính sát vào trên vách đá, nhưng nhìn vẫn lung lay như sắp ngã.
Tiêu Dư An hiện đang lẩm bẩm lầm bầm, không muốn lầm bầm cũng không được, không nói gì đó thì hắn nhất định sẽ phải nhìn xuống dưới, thế là hắn đành nói chuyện với gốc khương hoàng trên đỉnh đầu kia: “Ngươi chính là một gốc khương hoàng, chỉ là một gốc khương hoàng, ngươi không phải nhân sâm, không phải linh chi cũng chẳng phải tuyết liên, ngươi chỉ là một gốc khương hoàng mọc rất tốt! Thế thì sao ngươi lại phải mọc ở cái loại vị trí này chứ!!”
Trên vách đá, gió nhè nhẹ thổi, những lá khương hoàng đã khô héo lay động, tựa hồ như đang trả lời Tiêu Dư An: Ông đây mẹ nó, nếu như không phải mọc ở cái vị trí này thì còn đến phiên tên ngốc nhà ngươi tới hái không?
Tiêu Dư An dốc hết sức bình sinh bò lên thêm hai mét, lúc này mới miễn miễn cưỡng cưỡng với được gốc khương hoàng kia. Hắn đem dây leo ở tay trái nhanh chóng quấn chặt lại ba vòng, dùng dây deo đỡ lấy thân thể, sau đó tay phải mò đến bên hông lấy ra xẻng sắt nhỏ. Cánh tay cùng thân thể tạo thành một đường thẳng đào gốc khương hoàng kia, xẻng đâm xuống đất mấy lần, mắt thấy sắp có thể đào ra được, đột nhiên dây leo lại đứt mất một nửa. Cả người Tiêu Dư An nhất thời bị treo trên vách núi, lắc lư hai cái.
Trong lòng Tiêu Dư An sợ hãi, bối rối dùng tay phải vịn lấy vách đá, xẻng sắt trong tay cầm không chắc, lăn xuống khe núi. Tiêu Dư An nhìn xuống một chút, cảm thấy vị trí của mình cách đáy khe cũng không cao, mà dưới đáy được đệm một lớp lá cây thông và lá cây rụng thật dày, rơi xuống hẳn sẽ không bị thương, chỉ là nếu rơi xuống thì không dễ bò lên mà thôi.
Mắt thấy dây leo sắp chịu không nổi mà đứt, Tiêu Dư An hạ quyết tâm, phát lực vọt lên nắm lấy gốc khương hoàng kia, dùng lực kéo nó từ trong đất ra. Dây leo cũng vì tác động mạnh này của hắn mà đứt lìa. Tiêu Dư An không víu vào đâu được, vội vàng ôm lấy đầu, từ trên vách đá dựng đứng lăn xuống khe núi.
Sau một trận trời đất quay cuồng, Tiêu Dư An ngã chổng vó nằm trên mặt đất, phía sau lưng là cái gùi thuốc tội nghiệp đã bị đè bẹp.
Tiêu Dư An cầm lấy gốc khương hoàng vẫn còn dính bùn đất đưa đến trước mắt lắc lắc, đắc ý cười cười, sau đó xoa bả vai bị ngã đau, nhe răng trợn mắt đứng dậy.
Lúc lăn xuống, dưới ống tay áo của Tiêu Dư An bị đụng rách, trên cánh tay bị quẹt ra mấy vết thương thật sâu, nhìn thập phần thê thảm. Chỗ này cách Đào Nguyên thôn mấy đỉnh núi, không đi mất vài ngày sợ là không thể về được.
Tiêu Dư An nhớ rõ, cách đây không xa có một gian nhà gỗ nhỏ, bình thường nếu như Trương Trường Tùng, Trương Bạch Thuật cùng hắn đi hái thuốc ở xa đều sẽ tìm đến căn nhà gỗ nhỏ dựng tạm này để dừng chân.
Tiêu Dư An lấy vải vọc lại gốc khương hoàng trong tay sau đó khập khiễng bước nông bước sâu đi về hướng căn nhà gỗ. Kết quả chưa đi được hai bước, bất chợt đạp phải cái gì đó, ngã sấp mặt xuống đất chẳng biết trời trăng mây gió gì.
“Au…” – Tiêu Dư An ôm đầu xoa chỗ đau hơn nửa ngày mới tỉnh hồn lại.
TruyenLau
Là một người đã từng lật hơn hai trăm ba mươi ba bản tiểu thuyết mô típ tổng tài, Tiêu Dư An biết rõ cái mô típ bị ngã trong rừng sâu núi thẳm này là gì, hắn vừa quay đầu lại, y như rằng nhìn thấy bên trong bụi cỏ có một cái chân thò ra.
Ối chà, có chút kinh dị.
Chẳng biết lần này là tên xui xẻo nào đánh trận bị thương, vội vàng chạy trốn, đến cuối cùng bị thất lạc quân đội?
Tiêu Dư An lảo đảo đứng dậy, khập khiễng đi qua nhìn, đột nhiên như bị sét đánh, cứng ngắc quay người, sau đó chân giống như ngựa đang chạy trốn mà phi nước đại!
Đậu phộng áu áu áu áu!!!!!!!!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Tham Linh đâu!!! Lâm Tham Linh ngươi đang ở đâu!!! Ngươi mẹ nó đang ở đâu rồi!!!
Ngươi nếu như không xuất hiện thì sẽ bỏ lỡ cơ hội gặp mặt nam chính, ngươi có biết không a a a!
A a a!!! Tại sao lại là hắn gặp được Yến Hà Thanh bị thương hôn mê! Vì cái giống gì! Ông trời mẹ nó là đang chơi hắn phải không!!!
—
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Editor: Gặp lại rồi, kích động ghê! Ha ha.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.