Bầu trời vào đông mang sắc xanh u ám, gió bắc rít từng hồi. Rõ ràng mới chỉ qua đầu đông nhưng khí trời đã vô cùng lạnh giá.
Trời vừa tảng sáng, gà gáy ba tiếng, đại bộ phận nô tài cung nữ trong cung còn chưa tỉnh, mà Yến Hà Thanh đã phải cầm chổi, chuẩn bị bắt đầu dọn dẹp tuyết đọng trong viện.
Tuyết đọng một lớp thật dày bao phủ đình viện, chạc cây, lan can, đưa mắt trông ra toàn bộ là một mảnh trắng xóa, duy chỉ có mỗi gốc hồng mai trong góc viện nở ra sắc hồng tuyệt diễm.
Bốn bề vắng lặng, Yến Hà Thanh lấy chổi làm kiếm múa ra chiêu thức cực kỳ đẹp mắt.
Thu lại nỗi lòng, hắn cẩn thận quét tuyết. Chỉ qua hơn nửa canh giờ, toàn bộ tuyết trong đình viện đã được dọn dẹp gần hết. Đang lúc chuẩn bị quay về phòng thì bỗng nhiên bị một quả cầu tuyết không biết từ đâu ném vào đầu.
Trong quả cầu tuyết còn nhét cả đá khiến đầu hắn đau đến choáng váng, Yến Hà Thanh đưa tay lên sờ, quả nhiên là đã chảy máu.
“Ha ha ha.” – Hai gã nô tài không có ý tốt chỉ vào Yến Hà Thanh ôm bụng cười to.
“Này, họ Yến, nghe nói mấy hôm trước hoàng thượng cứu ngươi, vậy sao ngươi còn chưa tới Cảnh Dương cung?” – Tên nô tài có thân hình hơi béo vừa cười vừa nói, bộ dáng cực kỳ đáng khinh.
“Ngươi xem, mặt mũi đầu tóc hắn toàn là bùn đất đen sì sì, hoàng thượng có thể nhìn trúng sao?” – Một tên khác khinh thường cười nhạo.
Sắc mặt Yến Hà Thanh lạnh lùng, không nói một lời, xoay người muốn vào phòng.
“A, muốn đi à.” – Tên nô tài béo vội vàng ngăn lại: “Chúng ta cũng chỉ muốn cùng ngươi tâm sự chút thôi.”
Yến Hà Thanh cúi đầu muốn vòng qua gã thì một tên nô tài khác nhân cơ hội đó túm lấy cổ áo Yến Hà Thanh, sau đó giật lại: “Ai u, cho ngươi mặt mũi ngươi liền không biết xấu hổ? Vừa gặp được hoàng thượng liền cảm thấy mình cao cấp hơn? Muốn cùng ngươi nói chuyện phiếm một chút cũng không được?”
TruyenLau.com
“Đúng đấy.” – Vẻ mặt gã nô tài béo khó chịu, hung hăng đẩy Yến Hà Thanh.
Mặc dù chịu vũ nhục như vậy nhưng Yến Hà Thanh lại không lộ ra chút tức giận nào, chỉ yên lặng chịu đựng.
Ẩn ở một chỗ không ai nhìn thấy, Triệu công công lặng yên đem tất cả xem vào trong mắt, nhíu chặt lông mày.
“Công công, ta cảm thấy người này yếu đuối như vậy, căn bản không thể gây ra họa gì.” – Phùng quản sự, người ngày đó khiến Yến Hà Thanh chịu phạt quỳ ngoài trời tuyết thì thầm với Triệu công công.
“Hừ, ngu xuẩn.” – Triệu công công lạnh lùng liếc mắt nhìn gã. Website TruyenLau.com
Phùng quản sự vốn chỉ muốn a dua theo, lại không nghĩ rằng ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, tức khắc mặt đỏ tía tai.
Triệu công công chắp tay sau lưng nói: “Kẻ có thể nhẫn mới là kẻ đáng sợ nhất, ngươi nhìn kỹ ánh mắt hắn mà xem.”
Phùng quản sự vội vàng duỗi dài cổ nhìn lại. Bởi vì Yến Hà Thanh vẫn luôn cúi đầu cho nên rất khó có thể nhìn thấy đôi mắt hắn, nhưng mà khi ngẫu nhiên ngẩn đầu lên, trong đôi con ngươi ấy lại tràn đầy kiên nghị cùng can đảm, tựa như mũi kiếm, tựa như liệt hỏa, tựa như sóng cuộn biển gầm, sống lưng thẳng tắp như núi sông không thể bẻ gãy.
Chỉ là một cái liếc mắt đã khiến cho người ta cả người sợ run.
“Cái này…” – Phùng quản sự nghẹn họng nhìn trân trối. Website TruyenLau.com
“Hiểu rồi chứ? Người này tựa như một con dã thú bị vây khốn, nếu có ngày nào đó có thể chạy thoát, chắc chắn sẽ quay lại cắn chết ngươi, nuốt vào bụng, ngay cả chút tro cốt cũng không còn.” – Triệu công công híp mắt, ngữ khí càng thêm thâm độc xảo trá – “Người này… trăm triệu lần không thể giữ lại.”
“Công công, ý của ngài là?” – Phùng quản sự làm động tác chặt đầu.
Triệu công công lắc đầu: “Tuy rằng trong nội vụ phủ của ta thiếu đi một nô tài, hoàng thượng cũng sẽ không truy cứu, nhưng mà dù sao hắn cũng là hoàng tử của Nam Yến quốc, mấy ngày trước lại được hoàng thượng cứu về cho nên trăm triệu lần không thể động vào. Hơn nữa, cách tốt nhất để đối phó với dã thú, không phải chỉ có mỗi một cách là giết.”
Phùng quản sự cung kính cúi người: “Công công thỉnh chỉ giáo.”
Triệu công công chậm rì rì nói: “Một kẻ như lang như hổ như vậy, chỉ có mài đi móng vuốt sắc bén của hắn, nhổ hết răng nanh của hắn, cắt đứt sống lưng hắn, từng chút từn chút mài ra nô tính trong người hắn, khiến hắn vĩnh viễn quỳ dưới chân người, đời đời kiếp kiếp không thể đứng dậy nổi, như vậy mới có thể khiến người an tâm. Phùng quản sự, ngươi hiểu rồi chứ?”
“Tiểu nhân đã hiểu.” – Phùng quản sự hơi cúi mình.
“Hiểu rồi thì đi thôi.” – Triệu công công phất tay áo, xoay người rời khỏi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.