“Hoàng thượng, hoàng thượng, ngài làm sao vậy? Trốn cái gì? Ngài muốn đi đâu?” – Hồng Tụ bối rối giữ chặt lấy Tiêu Dư An vẫn còn đang tìm kiếm khắp nơi.
Tiêu Dư An dừng lại động tác, lẳng lặng nhìn đống châu báu mình vừa mới lục ra trên tay.
Đúng vậy, hắn có thể đi đâu chứ?
Tiêu Dư An bình ổn lại tinh thần, đứng lên, ngữ khí như đi chịu chết hỏi Hồng Tụ: “Ngươi đã làm gì hắn?”
Hồng Tụ mân môi, hai tay xoắn lại trước bụng, cúi đầu trả lời: “Hồi hoàng thượng, vốn nô tỳ chỉ muốn dạy hắn phải làm như thế nào để hầu hạ hoàng thượng một chút, nhưng mà không kịp, cho nên hôm này đành phải cho uống thuốc trước.”
“Vậy vết roi kia là chuyện gì?”
“Ban đêm có lệnh cấm đi lại, hắn tự tiện đi loanh quanh trong Cảnh Dương cung, vì vậy bị phạt.”
“Ngoại trừ cái này ra?”
“Đã hết ạ.”
Tình huống này có vẻ vẫn còn cứu vãn được! Hiện tại chủ yếu là làm cách nào để giải quyết cái tình huống Hồng Tụ mỗi ngày đều muốn đem Yến Hà Thanh đưa đến bên giường mình thôi.
Tiêu Dư An một tay chống cằm, đi tới đi lui, sau khi lượn quanh hai vòng thì dừng lại trước mặt Hồng Tụ, chỉ vào Yến Hà Thanh trên giường, nghiêm trang nói: “Hồng Tụ, ngươi cảm thấy ta thích hắn sao?”
Hồng Tụ không chút do dự đáp: “Thích, bời vì hắn đẹp.”
Tiêu Dư An xoay người, đắn đo một hồi, chờ đến khi tỉnh táo hoàn toàn, quay người lại đối Hồng Tụ hô lớn: “Ta không thích hắn.”
Hồng Tụ không thể lý giải: “Nhưng mà trong khoảng thời gian này hoàng thượng ngài cả ngày lẫn đêm đều nhớ tới hắn.”
Tiêu Dư An hỏi: “Ngươi nghĩ lại chút xem, ta thích chính là loại tướng mạo này sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hồng Tụ sững sờ, trầm mặc suy nghĩ. Đúng là hoàng thượng chỉ thích loại có dung mạo yêu mị, diễm lệ, mặc dù Yến Hà Thanh đẹp đến mức kinh động như khi gặp thiên nhân, tuấn dật xuất trần, thế nhưng lại không phải loại mà hoàng thượng thích.
Hồng Tụ khẽ hỏi: “Vậy tại sao hoàng thượng ngài…”
Tiêu Dư An ra vẻ âm trầm: “Công thành là hạ sách, công tâm mới là thượng sách, trước đánh phải đánh vào tâm, sau mới dùng đến binh. Ta đây là làm chuẩn bị cho ngày sau Nam chinh lần nữa.”
Hồng Tụ bừng tỉnh đại ngộ, hiểu ra: “Hoàng thượng anh minh!”
Tiêu Dư An nói: “Ngươi thấy ta cho hắn ân sủng, nhưng mà thực ra là ta đang điều tra tình hình quân địch, cho nên ta đối với hắn căn bản không có hứng thú, ngươi không cần phải hao tâm tổn trí đi dạy dỗ hắn cái gì hết.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hồng Tụ chắp tay hành lễ: “Nô tỳ đã biết, vậy nô tỳ để người đem hắn mang đi.”
Tiêu Dư An đưa mắt nhìn Yến Hà Thanh vẫn đang ngủ say trên giường, không đành lòng, thốt ra: “Đã muộn thế này, đêm nay cứ để hắn ngủ tạm ở đây đi.”
Hồng Tụ: “… Hoàng thượng, ngài thật sự không phải…”
Tiêu Dư An trảm đinh chặt sắt cắt lời nàng: “Thật sự! Không phải!”
Tiêu Dư An giải thích một đống với Hồng Tụ đến mức miệng đắng lưỡi khô, lại chỉ trời chỉ đất, hô to nhật nguyệt chứng giám, lúc này mới khiến Hồng Tụ từ nửa tin nửa ngờ biến thành tin tưởng tuyệt đối.
Website TruyenLau.com
Lừa Hồng Tụ rời tẩm cung xong, cuối cùng Tiêu Dư An cũng được nghỉ ngơi sau một đêm nhận đủ các loại công kích cùng tàn phá về tinh thần.
“Aiz.” – Tiêu Dư An thở dài một tiếng, ngồi lại bên giường, dựa vào cột giường, nhắm mắt lại, muốn yên lặng điều chỉnh lại suy nghĩ.
Thật lâu sau đó, Tiêu Dư An mở mắt ra, xoa xoa huyệt thái dương, nghiêng đầu nhìn về phía Yến Hà Thanh, nào biết chỉ mới xem một cái, trong lòng lập tức lạnh lẽo, huyết dịch cả người bắt đầu đông cứng lại.
Yến Hà Thanh chẳng biết đã tỉnh lại từ lúc nào, tơ máu trong mắt vẫn còn chưa tan, đang u ám đối mặt với Tiêu Dư An, ánh mắt ngoan lệ như quỷ mị.
Sao bảo ngủ một giấc mới tỉnh?! Đúng là thuốc giả hại người!!
Thân là một tổng tài, thân là một tổng tài đã từng bị yêu cầu học thuộc trích dẫn của bá đạo tổng tài.
Vào giờ phút này, chỉ trong nháy mắt trong não Tiêu Dư An đã hiện qua các loại câu.
Nói đi, muốn tiền mặt hay là chi phiếu? Dù sao thì, tình yêu, ta khẳng định không thể cho được.
Không cần lo lắng, ta sẽ chịu trách nhiệm, ngươi thấy một trăm vạn có đủ không?
Đã nhiễm khí tức của ta, vậy thì đời này ngươi chính là người của ta, cả đời đều không thể trốn thoát.
Nam nhân, buổi tối hôm qua có cảm nhận được sự yêu thương sâu đậm của ta không?
Tiêu tổng tài lập tức dùng kim khâu đâm những lời này thành cái sàng một lần, rất nhanh đã quyết định được một câu, sau đó hắn vươn tay, chỉ ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt lạnh nhạt, ngữ khí bình tĩnh: “Nhìn kìa! Là máy cực, khụ, bay kìa!”
Không sai,Tiêu Dư An bị dọa đến nói ngọng luôn rồi.
Thừa dịp Yến Hà Thanh vẫn còn đang sững sờ chẳng hiểu gì, Tiêu Dư An đứng bật dậy, nhấc chân, phát lực, ngay lúc hắn định bỏ trốn mất dạng thì cổ tay bị người níu lại, chỉ trong một sát na, Tiêu Dư An đã chật vật ngã xuống giường.
Một giây sau, cổ Tiêu Dư An bị người ta gắt gao bắt lấy, mà trong đầu hắn giờ chỉ có bốn chữ lớn.
Toi đến nơi rồi!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.