“Dư An.”
Tiêu Dư An đang ở trong phòng thu xếp hành lý, Tam Di cầm thư đến gần, thấy chỉ có mình hắn thì kỳ quái hỏi: “Yến công tử đâu?”
“Hắn đến tửu lâu trước rồi, nói là gặp mặt ở đó.” – Tiêu Dư An dừng động tác trong tay lại, ngẩng đầu hỏi: “Sao vậy Tam Di?”
“Liễu An và Phong Nguyệt gửi thư về.” – Tam Di đưa lá thư cầm trong tay cho Tiêu Dư An.
Tiêu Dư An nhận lấy nghiêm túc đọc, sau đó ngạc nhiên nói: “Bọn họ nói bệnh của Thuần Quy đã khá ổn rồi, tháng sau sẽ chuẩn bị trở về.”
“Thật sao? Quá tốt rồi, thế nhưng mà… lúc bọn họ trở về thì ngươi lại phải đi.” – Tam Di thở dài.
“Tam Di đừng lo lắng, ta cũng sẽ nhanh trở về thôi.” – Tiêu Dư An cười trấn an bà.
“Tam Di cũng không muốn lo lắng.” – Tam Di ai ai oán oán nói: “Thế nhưng mà đây là trưng binh đánh trận, nào có chuyện không bị thương không chết người, lỡ như Nam Yến quốc không đánh thắng được Đông Ngô quốc, hại đến ngươi thì phải làm sao bây giờ?”
Tiêu Dư An nắm chặt lấy tay bà, nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Tam Di yên tâm, sẽ đánh thắng mà.”
Tam Di không tin: “Mọi sự trên đời khó liệu, ngươi sao biết được?”
Tiêu Dư An cười cười, không trả lời mà nói: “Tam Di, chờ Liễu An và Phong Nguyệt đưa Thuần Quy về, ngươi tuyệt đối đừng có nói với bọn họ là ta đến quân đội làm đại phu nhé, cứ nói là ta đi du ngoạn thôi.”
Tam Di hơi có chút không hiểu, còn tưởng rằng Tam Di sợ sau khi bọn họ biết thì lo lắng cho an nguy của hắn, thế là đáp ứng: “Được, Tam Di nhất định sẽ kín miệng như bưng.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiêu Dư An cười nói: “Cám ơn Tam Di.”
Tam Di đi lên trước, đưa tay thay Tiêu Dư An sắp xếp hành lý, bà một hồi cảm thấy ở trong quân mặc không tốt, lấy thêm mấy bộ quần áo chính mình may bỏ vào, một hồi lại cảm thấy ở trong quân ăn uống không ngon, chỉ hận không thể làm ra một đống món ngon để Tiêu Dư An mang theo, một hồi lại lo lắng Tiêu Dư An bị liên lụy không có người chăm sóc, mày nhíu lại than thở.
Vất vả lắm mới sắp xếp hành lý cho Tiêu Dư An xong, đến lúc chia ly, ngoài miệng thì Tam Di không nói lời nào, trên mặt lại là đau khổ không thôi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiêu Dư An nói: “Tam Di, Phong Nguyệt, Liễu An cùng với Thuần Quy tháng này vẫn chưa về, nếu như ngươi cảm thấy chán thì đến tìm Tham Linh, Tham Linh cũng nói với ta là mỗi ngày sẽ đến thăm ngươi một chút.”
“Được được được, đi đi, đi đi.” – Tam Di đẩy đẩy Tiêu Dư An làm một cái thủ thế đi đi.
“Ừm, vậy, Tam Di, ta đi trước nhé.” – Tiêu Dư An nói tạm biệt đi về phía trước mấy bước, quay đầu lại phát hiện Tam Di vẫn còn đang đứng ở cửa phủ đệ nhìn ra xung quanh.
Tiêu Dư An quay người chạy chậm trở về, Tam Di kinh ngạc: “Sao thế? Quên mang cái gì sao?”
“Tam Di, sau khi ta trở về muốn ăn thịt kho tàu ngươi làm, còn cả gà nướng tiêu và vịt kho!” – Tiêu Dư An hô. Website TruyenLau.com
“Được được được.” – Cuối cùng trên mặt Tam Di cũng có ý cười: “Chờ ngươi trở về, Tam Di sẽ làm cho ngươi ăn.”
Sau khi tạm biệt Tam Di, Tiêu Dư An khởi hành đi đến y quán, Trương Bạch Thuật đang đứng ở cổng y quán, thấy Tiêu Dư An mang theo hành lý, một bộ muốn nói lại thôi.
“Làm sao thế? Cái kiểu dài dòng chậm chạp này là sao?” – Tiêu Dư An cười hắn.
Khó có được một lần Trương Bạch Thuật không cà khịa Tiêu Dư An, hắn nói: “Ngươi nhất định phải cẩn thận, cuộc chiến này, thực sự không phải đùa giỡn.”
“Yên tâm đi, ta biết mà.” – Tiêu Dư An vỗ vỗ bả vai Trương Bạch Thuật, hỏi: “Sư phụ đâu?”
“Ở trong nội đường đấy.”
Tiêu Dư An gật gật đầu, đi vào y quán, trong nội đường không được coi là sáng, Trương Trường Tùng đang chậm rãi đảo thuốc, nghe thấy tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu, nói: “Tới rồi?”
“Ừm, sư phụ, ta phải đi rồi.” – Tiêu Dư An cười nói.
“Lần này đi, vạn sự đều phải cẩn thận, chăm sóc bản thân thật tốt.” – Trương Trường Tùng ho khan hai tiếng, chậm rãi nói.
“Được, vậy, ta đi trước nhé sư phụ.” – Tiêu Dư An quay người muốn đi, Trương Trường Tùng lại đột nhiên gọi hắn lại: “Tiêu Dư An, thực sự ta cũng không muốn nói lời xui xẻo, nhưng mà ngươi phải nhớ, nếu như xảy ra chuyện gì đó, nhớ kỹ là nhất định phải để bọn họ đưa ngươi trở về Đào Nguyên thôn, cho dù ngươi chỉ còn một hơi thở, ta cũng có thể đem ngươi từ quỷ môn quan kéo về.”
“Ài, ta nhớ rồi.” – Tiêu Dư An cười lên tiếng, xoay người thở dài với Trương Trường Tùng, đứng dậy ra khỏi y quán.
Trương Bạch Thuật còn đang ở cửa y quán ngồi chồm hổm, sững sờ nhìn ấm thuốc bốc hơi phát ra tiếng lộc cà lộc cộc, Tiêu Dư An dùng đầu gối đụng đụng lưng Trương Bạch Thuật: “Trương Bạch Thuật, ta muốn làm cha nuôi.”
“Cái gì? Cái trò gì đấy?” – Trương Bạch Thuật nhíu mặt quay đầu, bỗng dưng như nhớ ra gì đó, cả khuôn mặt đều bị đốt đến đỏ bừng.
Tiêu Dư An cười ha ha hai tiếng, trong tiếng hô mắng tức giận của Trương Bạch Thuật, căng chân chạy như điên.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.