Ngày thứ hai, có người đến gõ cửa phòng Hiểu Phong Nguyệt.
Từ trước đến nay Hiểu Phong Nguyệt không tranh quyền thế, người duy nhất đến thăm chỉ có Dương Liễu An, y lòng đầy vui vẻ đi ra mở cửa nhưng lần này lại không thấy được người mà mình muốn nhìn thấy nhất.
Nụ cười của Tần Ngọc làm người ta sợ hãi: “Có thể vào trong nói chuyện không?”
Xuất phát từ lễ độ, Hiểu Phong Nguyệt cũng thiện ý mời người vào nhà: “Tệ xá đơn sơ, công tử tùy ý an vị.”
Tần Ngọc bước vào trong phòng, cũng không ngồi xuống, nghĩ nghĩ đi tới chỗ cổ cầm đặt trên bàn, ngón tay khẽ gẩy gẩy dây đàn: “Đã sớm nghe nói Hiểu công tử am hiểu đánh đàn, hôm nay đặc biệt đến đây xin chỉ giáo.”
“Chỉ giáo thì không dám, nhưng nếu được cùng đàm luận thì vô cùng hoan nghênh.” – Hiểu Phong Nguyệt đè xuống bất an trong lòng, cầm lấy chén sứ trên bàn, châm trà cho Tần Ngọc.
Tần Ngọc câu khóe miệng hỏi: “Vậy Hiểu công tử, đã từng đàn cho hoàng thượng nghe rồi?”
Hiểu Phong Nguyệt trả lời: “Tiểu nhân bất tài, hoàng thượng cảm thấy tiếng đàn làm loạn tai, cho nên tiểu nhân chưa từng tấu cho hoàng thượng nghe.”
Ý cười của Tần Ngọc càng sâu, đôi con ngươi híp lại lộ ra giảo hoạt, hung ác cùng nham hiểm: “Nói vậy thì, cả cái hoàng cung lớn như thế này, cũng chỉ có một mình Dương thị vệ được nghe qua tiếng đàn của công tử?”
Tay Hiểu Phong Nguyệt run lên, chén sứ rơi xuống đất, vỡ nát, y ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, hai mắt trợn to, bờ môi run rẩy: “Ngươi, ngươi, ngươi…”
Tần Ngọc tự mình cầm lấy chén sứ, rót đầy nước, để đến trước miệng miễn cưỡng nhấp một cái, lúc này mới nói tiếp: “Ai nha, mặc dù hoàng thượng chưa từng sủng hạnh ngươi, nhưng cấm luyến lại tằng tịu cùng với thị vệ, chậc chậc chậc, tội này đáng chết vạn phần.”
Hiểu Phong Nguyệt ổn định lại tâm thần, cả giận nói: “Ngươi đừng có ngậm máu phun người, chúng ta chỉ là người xa lạ, mới gặp mặt một lần.”
“Người xa lạ?” – Tần Ngọc đột nhiên ôm bụng cười to, cười xong còn lau nước mắt, hỏi: “Người xa lạ sẽ tặng nhau túi thơm mang bên người à?”
Hiểu Phong Nguyệt rút cuộc mất tất cả khí lực, gần như muốn ngã ngồi trên mặt đất, một tay y chống bàn, khàn khàn giọng hỏi: “Ngươi muốn gì?”
“Hiểu công tử là người thông minh, ta cũng không lòng vòng nữa.” – Tần Ngọc từ trong ngực lấy ra một bình sứ màu trắng nhỏ, khẽ đặt lên bàn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hiểu Phong Nguyệt hỏi: “Đây là cái gì?”
“Thuốc mê.”
“Thuốc mê?”
“Đúng, ta muốn ngươi hạ mê dược cho Yến Hà Thanh, giả dạng tư thông với hắn, sau đó để cho hoàng thượng phát hiện.” – Ngữ khí Tần Ngọc lạnh nhạt, những lời phát ra lại độc địa vô cùng, từng chữ đều mang theo máu tanh. TruyenLau.com
Hiểu Phong Nguyệt không thể tưởng tượng nổi trừng lớn hai mắt: “Việc này, việc này, chính là tội chết.”
Làm như vậy sẽ khiến long nhan phẫn nộ, chính là tội chết.
“Đúng vậy, cũng cùng là chết, nhưng mà Dương thị vệ lại có thể toàn thân trở ra, không phải sao?” – Tần Ngọc nhướn mày.
Đôi mắt Hiểu Phong Nguyệt rũ xuống, cả khuôn mặt sớm đã trắng bệch: “Nhưng, ta làm sao có thể để hoàng thượng…” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Điều này ngươi không cần phải lo lắng, ta sẽ tự nghĩ biện pháp, ngươi chỉ cần nói có làm hay không là được.” – Tần Ngọc ngắt lời y, phất tay áo cười: “Vậy việc này phải mời Hiểu công tử suy nghĩ cho kỹ, đêm nay phải cho ta một câu trả lời chắc chắn.”
Nói xong, Tần Ngọc cũng không muốn lưu lại quá lâu, đứng dậy định đi, thanh âm Hiểu Phong Nguyệt lại vang lên sau lưng hắn: “Ác độc như vậy, ngươi không sợ bị trời phạt sao?”
Tần Ngọc không những không giận mà còn cười, nghiêng người sang trả lời: “Trời phạt? Năm đó đường làm quan của ta sáng lạn như thế, vậy mà lại bị hoàng thượng nhìn trúng cái dung mạo này, cưỡng ép đưa ta vào cung làm cấm luyến cho hắn vui đùa, đây có phải là trời phạt hay không? Cũng lại là năm đó, bởi vì ta độc chiếm quân ân, suýt chút nữa chết trong tay tiểu nhân gian trá, vậy có phải cũng là trời phạt không? Hiểu công tử, Tần mỗ ta sống tạm ở Cảnh Dương cung này đến nay, đã không còn tin vào hai chữ trời phạt nữa.”
Dứt lời, Tần Ngọc xoay người rời đi.
Trời xanh trên cao, đăng bạc khu vu cung khuyết hề, sung hạ trần vu hậu đình*, trời xanh xa xa, viết nên toàn bộ đều là hai chữ bi ai.
(*2 câu này trích trong bài “Tự điệu phú” của Ban Tiệp Dư, dịch ra đại khái như vầy: Thân phận hèn mọn này của ta may mắn được tuyển nhập hoàng cung, bổ sung vào số Tần Phi trong hậu cung. Định để luôn phần dịch của mình vào mà thấy nó không được xuôi lắm nên thôi chú thích.)
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.