Trần Ca nghi hoặc: “Vì sao Tiêu đại phu lại chắc chắn vị Bạch Chỉ đại phu kia sẽ không tới?”
Tiêu Dư An cười cười với hắn, không trả lời, Trần Ca thấy hắn giống như đã liệu hết tất thảy, liên tục đặt câu hỏi: “Có phải Tiêu đại phu có phương pháp có thể mời nàng tới được không?”
“Biết thì biết, nếu như là lúc trước, ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết làm sao để mời, ta còn sẽ giúp các ngươi khuyên hoàng thượng đi mời nàng, nhưng hiện tại thì không được.” – Tiêu Dư An cười nói.
“Hoàng thượng? Cần phải hoàng thượng đi mời sao? Vì sao không được?” – Trần Ca không thể hiểu nổi ý của hắn.
“Trước kia ta bị nguyên tác che mắt làm cho mê muội, không nhìn thấy rõ, bây giờ nhìn rõ rồi, nếu còn làm như vậy, thế thì ta đúng là một tên khốn nạn.” – Tiêu Dư An ngửa mặt nằm xuống, tê liệt nghỉ ngơi.
Trần Ca nghĩ nửa ngày, mở miệng nghẹn ra một câu: “Tiêu đại phu nói chuyện thực sự là cao thâm khó dò.”
“Đúng rồi, ngươi đến tìm ta làm gì, không thể nào là cố ý đến giúp đỡ đúng không?” – Tiêu Dư An quay đầu hỏi.
“Ôi chao, đúng rồi.” – Trần Ca vỗ đầu một cái: “Xem đầu óc của ta này, chuyện quan trọng lại quên mất sạch, là hoàng thượng bảo ta đưa ngươi tới, nhưng mà hôm nay Tiêu đại phu đã khổ cực như vậy, hay là ta đi nói với hoàng thượng một chút? Có chuyện gì ngày mai lại tới cũng không muộn.”
Tiêu Dư An cười hỏi: “Ngươi nói một chút thì sẽ có tác dụng à? Hoàng thượng của các ngươi dễ nói chuyện như vậy sao?”
Trần Ca khoa trương phất tay, không hề keo kiệt mà tán thưởng: “Mặc dù hoàng thượng của chúng ta tự tay đâm địch nhân chưa từng nương tay, nhìn qua thì vô tình tàn nhẫn, dáng vẻ lại lạnh như băng, nhưng mà lại là một vị minh quân! Thuộc hạ có gì can gián trình lên đều sẽ nghiêm túc lắng nghe!”
“Những chuyện này ta đã biết từ đời trước rồi.” – Tiêu Dư An chống người dậy tự đứng lên.
“Đời, đời trước? Chờ chút, Tiêu đại phu, ngươi đi đâu đó?” – Trần Ca thấy hắn đứng dậy đi ra ngoài trướng, vội vàng đuổi theo. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Chẳng phải là hoàng thượng của các ngươi muốn gặp ta sao?” – Tiêu Dư An vẩy màn trướng đi ra ngoài.
Trần Ca ngẩn ra sờ sờ đầu, vội vã đuổi theo.
Trần Ca tận tâm tẫn trách đem Tiêu Dư An đưa đến bên ngoài quân trướng sau đó ôm quyền rời đi, đợi lính bên ngoài phòng thông báo xong, Tiêu Dư An vén rèm đi vào.
Yến Hà Thanh đang ngồi trong trướng xem binh thư, trên chiếc bàn thấp trước mặt hắn bày đầy bản đồ địa hình cùng với chiết tử can gián được trình lên, xem ra cũng đã bận rộn cả một ngày.
Tiêu Dư An loạng chà loạng choạng đi vào, ngửa mặt bổ nhào về phía bên cạnh Yến Hà Thanh, nhào vào trên đệm mềm rồi mới uể oải không có chút khí lực nào mà khoát khoát tay, hàm hồ không rõ nói: “Ta mệt đến mức cánh tay cũng không nhấc lên nổi.” TruyenLau
Yến Hà Thanh nhìn hắn một cái, đưa tay đỡ Tiêu Dư An lên, kéo hắn vào trong ngực, hai tay vòng qua ôm lấy, một tay giúp người ta xoa bóp cánh tay, một tay cầm binh thư xem. Tiêu Dư An mơ mơ màng màng nhấc mí mắt nhìn, nói: “Yến ca, ngươi tốt như vậy, sớm muộn gì ta cũng yêu ngươi mất.”
Khóe miệng của Yến Hà Thanh khe khẽ cong lên.
“Được rồi được rồi.” – Tiêu Dư An không có ý tốt để Yến Hà Thanh xoa bóp cánh tay cho mình, từ trong lòng hắn chui ra, miễn cưỡng lên tình thần hỏi: “Có thật là ngươi gọi ta tới có chuyện không?”
Yến Hà Thanh nhìn hắn nói: “Có phải là ngươi buồn ngủ lắm không?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Buồn ngủ.”
“Vậy thì không vội, ngủ trước đi.”
Tiêu Dư An ngốc lăng ờ một tiếng, đứng dậy muốn đi ra khỏi trướng.
Mắt Yến Hà Thanh vẫn đặt trên binh thư, đưa tay giữ chặt lấy cổ tay Tiêu Dư An, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi: “Đi đâu đấy?”
“Trở về đi ngủ!”
Yến Hà Thanh chỉ chỉ đệm giường được trải chăn bông da thú trong trướng phía sau mình: “Ngủ ở đấy đi.”
Tiêu Dư An chớp chớp mắt, rồi lại chớp chớp mắt, nói: “Yến ca, không phải là ta không muốn ngủ ở đây, chỗ này của ngươi so với cái quân trướng đầy mùi máu tanh kia của ta thì thoải mái hơn, thế nhưng nếu như ta ngủ ở đây rồi, ngươi còn ngủ được sao?”
Yến Hà Thanh: “…Chia hai giường.”
Tiêu Dư An hỏi: “Yến ca, không phải là hôm nay dù thế nào thì ta cũng phải ngủ ở đây đó chứ?”
Yến Hà Thanh ừ một tiếng.
Tiêu Dư An cũng không thèm dây dưa nữa, ngáp một cái, tháo mặt nạ xuống, đi vào trong trướng, đem chăn đệm chia làm hai, một mình ôm lấy một phần lăn vào phía trong giường, nằm nghiêng xuống.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.