Câu trả lời của Yến Hà Thanh khiến Tiết Nghiêm phải lùi nửa bước.
Ông đã từng nhìn thấy Yến Hà Thanh như thế này, đó là thời điểm Yến Hà Thanh mới mười lăm tuổi.
Năm đó, Bắc Cương, một tiểu quốc có giao hảo với Nam Yến quốc tiến cống một con báo tuyết nhỏ. Mấy hoàng tử từ nhỏ đến lớn sống ở Nam quốc sao có thể nhìn thấy loại động vật vừa xinh đẹp lại hung mãnh như thế, tất cả đều vô cùng yêu thích, nhao nhao hướng phụ hoàng xin lấy.
Khi đó quân vương Nam Yến quốc cũng không muốn đem báo tuyết ban cho bất kỳ ai, lại không biết phải cự tuyệt các hoàng tử thế nào, thế là đành ra một lời hứa: “Trong các ngươi ai có thể săn về một con hổ, ta liền đem tuyết báo này ban cho.”
Khi đó hoàng tử lớn nhất chỉ mới mười bảy tuổi, tuổi vẫn còn nhỏ, đừng nói là một còn hổ, cho dù là một con sói đói, mấy hoàng tử này cũng không đủ sức chống lại, quân vương Nam Yến quốc nói ra lời này, rõ ràng là để bọn họ biết khó mà lui.
Quả nhiên ngày thứ hai, không có hoàng tử nào đi tìm phụ hoàng đòi báo tuyết nữa, nhưng mà bảy ngày sau đó, Yến Hà Thanh lại biến mất.
Trong cung đại loạn, có người ở trong tẩm cung của Yến Hà Thanh phát hiện thư tịch cùng với công cụ liên quan đến săn bắn, quân vương Nam Yến quốc vội vàng phái binh đi đến khu rừng gần hoàng thành tìm kiếm.
Sau đó, Yến Hà Thanh bị phát hiện ở trong một khe núi, trên người hắn đầy vết thương, tưởng chừng như đã tắt thở, bên người còn nằm một thi thể hổ con.
Tiết Nghiêm còn nhớ rõ thời điểm mình vấn an Yến Hà Thanh, trên người hắn vẫn đang phải bôi thuốc, quấn đầy băng gạc, vậy mà không chịu để ý đến sự khuyên can của nô tỳ, khăng khăng đứng ở trước lồng của báo tuyết, chốc chốc lại nhìn con vật duyên dánh mạnh mẽ kia.
Yến Hà Thanh nghe thấy tiếng bước chân của Tiết Nghiêm đi đến, quay đầu, Tiết Nghiêm trông thấy trong đáy mắt hắn không giấu được sự vui vẻ, thanh âm cũng cao hơn, giống như thể muốn tuyên cáo với toàn thiên hạ rằng: “Thúc phục, nó là của ta.”
Năm đó Yến Hà Thanh chỉ mới mười lăm tuổi.
Yến Hà Thanh mười lăm tuổi đã không thèm để ý đến tính mạng đi đoạt lấy thứ mà mình muốn, mà bây giờ thiếu niên ấy đã trưởng thành, Tiết Nghiêm làm thế nào có thể ngăn được?
Yến Hà Thanh lại hành lễ với Tiết Nghiêm lần nữa, nhìn như tôn kính, lại giống như hắn đang hạ tối hậu thứ với Tiết Nghiêm.
Tiết Nghiêm trơ mắt nhìn Yến Hà Thanh hướng về chỗ Tiêu Dư An đi đến, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hô lên: “Chờ một chút.” Website TruyenLau.com
Tiết Nghiêm nhớ, chuyện của báo tuyết còn có phần sau.
Sau ba tháng báo tuyết bị tiến công, Nam Yến quốc bước vào mùa hè, báo tuyết vì không thích ứng được khí hậu nóng bức của phương nam, bắt đầu ủ rũ, thậm chí còn sinh bệnh nhiều lần. Yến Hà Thanh gấp đến mức mỗi ngày đều vây xung quanh lồng, Nam Yến quốc quân vương nhìn thấy bộ dáng này của hắn đành tìm sứ thần đến hỏi thăm đối sách.
Sứ thần nói: “Chỉ có cách là đem báo tuyết đưa về Bắc Cương lần nữa, nhưng mà cũng chưa chắc là không thể lưu lại, chẳng qua là không dễ khỏe mạnh trưởng thành thôi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Yến Hà Thanh trầm mặc hồi lâu hỏi: “Không đưa về Bắc Cương, nó sẽ chết sao?”
Sứ thần trả lời: “Có thể như vậy, cho dù không chết, cũng sống không lâu.”
Quân vương Nam Yến quốc thầm nghĩ, Yến Hà Thanh yêu thích báo tuyết này như vậy, làm sao có thể thả nó về Bắc Cương cho được, thế là qua loa đuổi sứ thần đi, không nhắc lại việc này nữa. Nào biết chỉ mới qua ba ngày, Yến Hà Thanh đã tự mình xử lý tốt hết thảy công việc, để sứ thân mang theo báo tuyết rời khỏi Nam Yến quốc. Website TruyenLau.com
Mặc dù Yến Hà Thanh chưa từng nói qua một câu nào là không muốn, nhưng thị nữ nói cho Tiết Nghiêm biết, hắn thường xuyên sẽ ngồi ngẩn người nhìn cái lồng trống không.
Hồi tưởng lại việc này, Tiết Nghiêm cấp tốc tìm từ ngữ muốn đi thuyết phục, ông thấy Yến Hà Thanh dù nghe mình hô lên cũng không chịu dừng bước, thoáng cái lại đề cao âm lượng: “Cho dù ngươi có nguyện ý bảo vệ hắn, nhưng chung quy vẫn là ngươi đã diệt quốc gia hắn, hắn sẽ phải đối đãi ngươi thế nào? Sẽ nguyện ý để cho ngươi bảo vệ hắn sao?”
Thân thể Yến Hà Thanh cứng đờ, bước chân thoáng dừng, nhưng cuối cùng cũng không dừng lại.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.