Lăn qua lăn lại nửa ngảy, mắt thấy mặt trời đã lặn về tây, trên con đường nhỏ phủ đá xanh, hương khói bếp nhẹ nhàng lan tỏa, Tiêu Dư An cầm gói thuốc buộc dây gai vừa đi vừa lắc lư, quay đầu hỏi Yến Hà Thanh: “Thân thể còn đau chỗ nào không? Có thể đi được nữa không?”
Yến Hà Thanh: “Không có gì đáng ngại.”
“Vậy ngươi theo ta đến tiệm ngọc ở thành Đông xem chút nhá? Mấy ngày nữa Trương Bạch Thuật và Lâm Tham Linh đại hôn, ta muốn tặng một đôi ngọc như ý làm quà mừng bọn họ.”
“Được.”
Tiệm ngọc thành Đông làn ơi duy nhất trong trấn nhỏ này bán ngọc sức, mặc dù nhỏ, nhưng được cái đồ vật đầy đủ, lão bàn là một cặp vợ chồng, tuổi trên năm mươi, vẫn còn ân ái như lúc ban đầu.
Tiêu Dư An cùng Yến Hà Thanh đi vào tiệm ngọc, chỉ có một mình lão bản ở đây, nhìn thấy hai người, ông ôn hòa cười chào hỏi bọn họ.
Sau khi Tiêu Dư An nói rõ mục đích đến, lão bản tiệm ngọc bưng ra mấy đôi ngọc như ý để Tiêu Dư An chọn, Tiêu Dư An chỉ vào một đôi ngọc như ý bằng mã não đỏ chất ngọc thông thấu, hỏi Yến Hà Thanh: “Đôi này thế nào?”
Yến Hà Thanh gật gật đầu: “Rất được.”
“Vậy chọn đôi này, lão bản, phiền ông giúp ta bọc lại.” – Tiêu Dư An quyết định dứt khoát.
“Được rồi.” – Lão bản tiệm ngọc vẫn là bộ dáng vui vẻ kia.
Bỗng nhiên từ trong nội đường có người vén rèm đi ra, nhìn thấy Tiêu Dư An thì che miệng chào hỏi: “Ai nha, là Dư An đó à, đã lâu không gặp.”
Tiêu Dư An cười đáp lại: “Chào lão bản nương.”
Website TruyenLau.com
“Lâu rồi không thấy đó, a, vị công tử này là bằng hữu của ngươi sao? Xưng hô thế nào?” – Lão bản nương đem ánh mắt rơi vào trên người Yến Hà Thanh, ở trong lòng không khỏi cảm khái vì dáng vẻ bất phàm của Yến Hà Thanh.
“Hắn họ Yến.” – Tiêu Dư An cười nói.
Bỗng nhiên lão bản nương kinh ngạc che miệng, cùng lão bản liếc nhau, cấp tốc trao đổi ánh mắt.
“Sao vậy?” – Tiêu Dư An kỳ quái hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Vị Yến công tử này, chẳng lẽ tên là Yến Hà Thanh?” – Lão bản nương thử thăm dò hỏi.
Tiêu Dư An cùng Yến Hà Thanh đều sững sờ, Tiêu Dư An không hiểu hỏi: “A, lão bản nương, sao bà lại biết tên của hắn?”
Lão bản nương lại cùng lão bản liếc nhau, lần này trong mắt họ đều không thể che hết ý cười, lão bản nương cười nói: “Ta đương nhiên biết rồi, đây không phải là người trong lòng của ngươi sao?”
Yến Hà Thanh: “…” Website TruyenLau.com
Tiêu Dư An: “…”
Lại nữa? Vả lại từ ngữ cũng không hề thay đổi!! Mã đại nương hiểu lầm thì cũng coi như xong, nhưng mà lão bản nương à, chúng ta chỉ vừa cùng với bà nói chưa đến năm câu, bà dựa vào đâu mà đưa ra cái kết luận này vậy!!!
Phảng phất như nhìn ra sự nghi hoặc của hai người, lão bản nương cười híp mắt nói: “Dư An, ngươi còn nhớ một năm trước ngươi năm lần bảy lượt chạy tới hỏi chúng ta cây trâm ngọc bị vỡ kia có thể gắn lại được hay không không?”
“Shhh.” – Tiêu Dư An hít vào một hơi, vừa muốn ngăn cản lão bản nương nói tiếp thì Yến Hà Thanh đã híp mắt mở miệng trước: “Trâm ngọc?”
“Đúng vậy. Cây trâm đó đã gãy thành cái bộ dáng kia rồi, hai ta nghĩ khả năng sẽ không thể hàn lại được, cho dù có hàn được thì cũng không còn đẹp nữa, không định giúp Dư An hàn lại. Nào biết Dư An không ngừng kiên trì, mỗi ngày đều chạy tới hỏi chuyện về cây trâm kia, hai ta không còn cách nào khác đành hàn lại cho hắn. Trên cây trâm ngọc kia, vậy mà lại khắc tên của Yến công tử ngươi đó.” – Lão bản nương nói liền một mạch không hề nghỉ ngơi, một chút cơ hội để Tiêu Dư An xen vào cũng không có.
Một tay Tiêu Dư An che mặt, nội tâm sụp đổ.
Vừa lúc lão bản cũng đã gói kỹ đôi ngọc như ý kia, đưa cho Tiêu Dư An, cười nói: “Gói kỹ rồi, cầm lấy, đi thong thả, không tiễn nhé.”
Lão bản nương cười thân thiện hòa ái vẫy vẫy tay tạm biệt hai người.
Hai người sóng vai nhau đi trên đường nhỏ lát gạch xanh, Tiêu Dư An nghĩ nghĩ, phá vỡ trầm mặc trước: “Cây trâm kia, sau khi ngươi đập thì ta nhặt về.”
“Ừm.”
“Chính… chính là cảm thấy… một cây trâm tốt như vậy, bỏ đi quá đáng tiếc, cho dù gãy rồi cũng rất đáng tiếc.”
“Ừm, Tiêu Dư An.”
“A?”
“Sáo ngọc ngươi tặng ta ta vẫn luôn giữ kỹ, lần sau thổi cho ngươi nghe.”
“Được!”
Mặt trời chậm rãi lặn về tây đem cái bóng hai người sóng vai nhau mà đi kéo đến thật dài thật dài, phủ đệ cách đó không xa khói bếp tỏa mịt mờ, truyền đến mùi hương thức ăn làm người ta thèm nhỏ dãi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.