Tiêu Dư An ở dưới nước run lập cập tắm rửa, ban đêm trăng lạnh nước lạnh, Tiêu Dư An vội vàng kỳ cọ thân thể cho sạch sẽ, đạp đáy sông, nửa đi nửa bơi về chỗ để y phục trên bờ. Kết quả lúc vào đến bờ lại phát hiện có con khỉ đang nhảy vòng quanh chỗ quần áo của hắn mà nhìn dáo dác.
Tiêu Dư An cười cười ném một hòn đá nhỏ đến chỗ con khỉ hòng dọa nó chạy, nói: “Quần áo của ta có phải đồ ăn đâu, tò mò thế làm gì?”
Con khỉ kia giật nảy mình, nhe răng về phía Tiêu Dư An kêu lên một tiếng, sau đó cầm lấy một chiếc giày ném xuống sông.
“Ái!” – Tiêu Dư An hô lên một tiếng, quay người muốn đi vớt giày, với tay túm hụt một cái, giày đã xuôi theo dòng nước mà trôi đi xa.
Con khỉ kia vẫn còn đang ở trên bờ phát ra tiếng kêu chói tai uy h**p, Tiêu Dư An hướng nó ôm quyền: “Mày dữ, mày dữ dội đó, không ghê gớm bằng mày được chưa.”
Giày bị mất một chiếc, chẳng lẽ phải nhảy lò cò về quân doanh sao? Tiêu Dư An đau đầu đi lên bờ, đưa tay muốn lấy quần áo, ai ngờ con khỉ kia lại đột nhiên ôm lấy quần áo trên đất, phát ra tiếng kêu quái dị rồi chạy về phía rừng cây.
Tiêu Dư An choáng váng mất tròn nửa giây, căng chân muốn đuổi theo: “Này! Dừng lại mau!”
Từ xa có một người đi tới, Tiêu Dư An cho rằng là tướng sĩ đến đây tắm rửa, căn bản không thèm để ý đến, dự định tiếp tục đuổi theo con khỉ kia, kết quả quay đầu nheo mắt nhìn qua, lập tức xoay người nhảy ùm một phát vào trong sông.
Yến Hà Thanh: “…”
Tiêu Dư An ngoi lên khỏi mặt nước, vuốt nước trên mặt: “Yến ca, khỉ lấy mất quần áo của ta rồi! Mau mau mau, giúp ta đuổi theo cái!”
Yến Hà Thanh thuận theo phương hướng mà hắn chỉ nhìn sang, nhưng cũng đã qua một lúc lâu, nào còn bóng dáng con khỉ kia nữa.
Tiêu Dư An đem cả người mình đều dìm xuống sông, hận không thể đem bản thân dìm cho chết đuối luôn.
Yến Hà Thanh đứng trên bờ sông, cúi người vươn tay ra với hắn: “Đi lên, nước lạnh.”
Tiêu Dư An nổi lên mặt nước, phun ra một ngụm nước, hàm hàm hồ hồ nói: “Ta không mặc y phục, cũng không có y phục để mặc.”
Yến Hà Thanh ho nhẹ một tiếng, cởi ngoại bào của mình xuống, đưa tới, ngữ khí không cho phép từ chối nói: “Mặc của ta trước, đi lên.”
Tiêu Dư An do do dự dự đi lên bờ, nhận lấy ngoại bào của Yến Hà Thanh, dùng tốc độ cực nhanh mà phủ lên, gấp như bị lửa đốt mông hướng về phía quân trướng mà chạy: “Đi đi đi, đi về tìm y phục mặc, lạnh chết rồi.”
Tiêu Dư An bước mấy bước đã bắt kịp Tiêu Dư An, nhấc bổng lấy đầu gối hắn, ôm ngang lên như ôm công chúa: “Đừng vội, không có giày, coi chừng chân bị thương.”
Chỉ trong chớp mắt đã lơ lửng giữa không trung khiến Tiêu Dư An vô thức đưa tay ôm lấy cổ Yến Hà Thanh, để phòng trọng tâm hai người bất ổn mà ngã xuống. Lúc lấy lại tinh thần mới phát hiện mình thực sự là nghĩ quá nhiều, rõ ràng là Yến Hà Thanh bước đi như bay, bộ dáng vô cùng vững vàng.
Tiêu Dư An nhịn không được nói: “Yến ca, dù sao thì ta cũng là một đại nam nhân, ngươi nói ôm là ôm, chẳng lẽ ta không cần mặt mũi nữa sao? Mặc dù rất là thoải mái, nhưng vấn đề này liên quan đến mặt mũi, hay là ngươi cõng ta đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Yến Hà Thanh nói: “Phía dưới của ngươi trống không, không dùng lưng được.”
Tiêu Dư An nói: “Được, được rồi… có, có, có đạo lý, đột nhiên có chút nhớ thân thể của chính ta, mặc dù muốn ôm thì vẫn ôm được, nhưng ít ra cũng còn có thể khiến ngươi lảo đảo một chút.”
Không hiểu sao lại nghĩ đến vị vương gia có dáng điệu cùng với giọng nói giống y như đúc mình ở Tây Thục quốc kia, Tiêu Dư An nhịn không được mà lắc đầu.
Yến Hà Thanh nhìn hắn một cái, hỏi: “Lạnh không?”
“A? Cái gì?” – Tiêu Dư An lấy lại tinh thần: “Lạnh? Hình như là có hơi lạnh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc Tiêu Dư An từ dưới sông đi lên không lau nước trên người, cho nên cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi ngoại bào của Yến Hà Thanh đang mặc trên người hắn bị nước làm cho ướt đẫm, dán vào thân thể Tiêu Dư An, bị gió thổi qua, thật đúng là có hơi lạnh.
Yến Hà Thanh không nói một lời, ôm chặt lấy Tiêu Dư An, bước nhanh về hướng quân doanh. Mấy tiểu tướng sĩ tuần tra trông thấy hoàng thượng ôm một nam tử trên người chỉ khoác mỗi một cái ngoại bào, gần như lộ nửa thân trần, thì trợn mắt há hốc mồm, sợ hãi đến nỗi trường thương trong tay cũng rơi xuống đất.
Website TruyenLau.com
Tiêu Dư An nhìn trời nhìn đất ho nhẹ hai tiếng, hô lên với bọn họ: “Lúc đi tắm bị khỉ lấy mất y phục, ánh mắt đó của các ngươi là có ý gì? Bị ôm? Bị ôm thì làm sao? Như này chỉ tỏ rõ là hoàng thượng của các ngươi thân dân có hiểu không? Kiên trì rút ra phương pháp lãnh đạo cùng với nguyên tắc làm việc từ quần chúng cũng là một phương châm đó, có biết không? Tuổi còn trẻ thì đừng có nghĩ tới mấy cái chuyện kỳ quái như mấy ông già như thế!”
Đám tiểu tướng sĩ lựa chọn mắt mù tai điếc, trong lòng nhịn không được mà gào thét: Con mẹ nó chứ, có quỷ mới tin ngươi!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.