Hoàng hôn mờ mịt, Tiêu Dư An ở trong quân trướng băng bó cho tiểu tướng sĩ bị thương cuối cùng xong thì đi ra ngoài giặt vải bông bị máu làm bẩn, ai ngờ vừa mới bưng bồn đi ra khỏi quân trướng đã có hai tướng sĩ áp tới, giọng điệu bất thiện: “Ngươi chính là Tiêu đại phu?”
“Là ta.” – Tiêu Dư An nghi hoặc đáp: “Sao vậy?”
Vừa mới dứt lời Tiêu Dư An như nhớ ra gì đó, đột nhiên hai mắt tỏa sáng, che miệng ho nhẹ một tiếng hỏi: “Hoàng thượng của các ngươi chinh chiến trở về rồi sao? Hắn muốn gặp ta?”
Hai tướng sĩ kia liếc nhau, một người trong đó nói: “Hoàng tướng quân triệu kiến.”
Hoàng tướng quân? Hoàng Việt? Hắn thì có chuyện gì mà tìm tới mình chứ?
Mặc dù Tiêu Dư An chẳng hiểu ra làm sao, nhưng vẫn thả chậu nước trong tay xuống, lau sạch sẽ bàn tay dính vết máu do vừa rồi trị thương, đi theo hai tướng sĩ đến quân trướng của Hoàng Việt.
Hai tướng sĩ kia không có ý định đi vào, mà là lạnh mặt để Tiêu Dư An tiến vào quân trướng.
Tiêu Dư An không hiểu ra làm sao, vén rèm đi vào.
hai tay Hoàng Việt chắp sau lưng đứng trong quân trướng, nghe thấy tiếng động thì xoay người lại, nhìn thấy Tiêu Dư An, hơi nhíu mày dò xét mặt nạ màu bạc trên mặt hắn, thật lâu sau mới chầm chậm mở miệng: “Bắc quốc phế đế, giấu cũng thật sâu.”
Sớm đã quen với việc người khác gọi tên ở kiếp trước của mình, giờ bất thình lình lại bị gọi cái danh xưng này, trong nhất thời Tiêu Dư An không kịp phản ứng lại, mở miệng khẽ a một tiếng.
Hoàng Việt thấy trong ánh mắt hắn thoáng lộ ra vẻ mê mang, không khỏi cười lạnh một tiếng: “Không phải là Bắc quốc phế đế dự định giả vờ ngốc đó chứ? Không biết lúc hoàng thượng nói cho ngươi biết mưu kế về hành động đánh lén này của Nam Yến quốc, ngươi có diễn tốt như vậy, khiến người ta không khỏi cảm khái bộ dáng kia của ngươi thật ngây thơ vô tội hay không?”
“Hoàng thượng? Yến Hà Thanh? Yến ca thế nào rồi? Đánh lén gì?” – Tiêu Dư An hơi hoảng, tiến lên một bước truy vấn, nào biết Hoàng Việt lại đột nhiên làm khó dễ, vung tay lên, trực tiếp hất văng mặt nạ trên mặt hắn.
Hiểu rõ việc thân phận mình nếu như bị bại lộ sẽ nhận phải chỉ trích, Tiêu Dư An cũng đã từng lường trước được loại tình huống này, mặc dù lúc này trong lòng không thoải mái, nhưng ngoài mặt vẫn coi như trấn định, vội vàng xoay người muốn đi nhặt mặt nạ lên.
Hoàng Việt tiến lên một bước, không chút do dự đưa tay bóp lấy yết hầu Tiêu Dư An, buộc hắn đang khom lưng phải đứng thẳng dậy nhìn thẳng chính mình.
“…” – Tiêu Dư An nhíu mày nắm chặt lấy cổ tay Hoàng Việt, ngăn cản hắn phát lực, ánh mắt nhịn không được mà nhìn về phía chiếc mặt nạ màu bạc trên mặt đất.
Hoàng Việt híp mắt đánh giá người trước mắt, đã từng nghe nói tướng mạo của phế đế Bắc quốc này đẹp đến mức không giống người ở nhân gian, bây giờ nhìn thấy, quả nhiên là da như ngưng sương, hình dáng cùng với thần vận tựa như trích tiên trong tranh, Hoàng Việt cười lạnh một tiếng: “Hoàng thượng chẳng qua cũng chỉ là phàm phu tục tử bị sắc đẹp mê hoặc.”
Tiêu Dư An thu hồi ánh mắt, lông mày nhíu lại, lạnh như băng nhìn thẳng Hoàng Việt: “Ta biết ngươi thân là tướng sĩ Nam Yến quốc cho nên chán ghét tất thảy mọi thứ thuộc về Bắc quốc, đã vậy thì có lời gì ngươi cứ nhằm vào ta, sau lưng vụng trộm làm nhục người khác thì hay ho gì?”
“Làm nhục?” – Hoàng Việt híp mắt, trên tay hơi phát lực: “Đem phế đế của địch quốc trộm giấu bên người, không để ý đến hận nước thù nhà trước kia của Nam Yến quốc, không để ý đến những bách tính cùng với tướng sĩ đã vì Bắc quốc mà cửa nát nhà tan, càng không để ý đến bạch cốt huyết lệ của tiên đế đã từng chôn nơi quốc thổ bị tàn phá, chẳng lẽ những thứ này không phải bị hoàng thượng làm nhục sao? Là do hoàng thượng nhất thời làm cấm quyến của Bắc quốc, ngạo cốt cả đời đều bị bẻ gãy sao? Thực sự là đáng đáng buồn, nhưng…”
Hoàng Việt còn chưa dứt lời, đột nhiên Tiêu Dư An phát lực, ngắt nhéo cánh tay Hoàng Việt, sau đó hung hăng nện một đấm lên mặt Hoàng Việt coi như lời chào hỏi, đánh cho mặt hắn lệch sang một bên, nửa gương mặt lập tức đau rát.
Hoàng Việt sững sờ, hắn quả thật không nghĩ tới Bắc quốc phế đế nhìn qua không hề có chút sức đánh trả nào vậy mà lại ra tay, trong lúc không kịp đề phòng nhất thời bị đánh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ngươi thì biết cái gì?!” – Tiêu Dư An túm lấy cổ áo Hoàng Việt nắm chặt lấy, mắt trừng như thể muốn nứt ra, cực kỳ phẫn nộ quát: “Yến Hà Thanh ở Bắc quốc phải chịu qua bao nhiêu sỉ nhục hành hạ ngươi có biết không? Những chuyện kia nếu đặt trên người ngươi, ngươi có dám chắc bản thân sẽ không sụp đổ? Thế nhưng hắn lại vượt qua được mà sống! Nam Yến quốc bây giờ có thể quật khởi, chẳng lẽ không phải do hắn đang cố gắng sao? Từ lúc nào mà hắn lại quên mất thiên hạ, quên mất Nam Yến quốc? Ngươi dựa vào cái gì mà nói hắn như vậy?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.