Người ta đều nói, con người đến thời điểm sắp chết thì sẽ nhìn thấy những hồi ức khi còn sống tua qua tựa như đèn kéo quân vậy.
Yến Hà Thanh không biết trạng thái hiện tại của mình có phải là như vậy không, hắn trông thấy mình thưở nhỏ cùng với các hoàng huynh cùng nhau đến thư viện đọc sách, hài đồng bảy tám tuổi lắc lư cái đầu, âm thanh đọc sách văng vẳng, đọc chính là quốc gia đại sự, chuyện trong thiên hạ. Hắn ngẩng đầu lên một cái, lại trông thấy đầu các hoàng huynh đều rơi xuống, đầu thân tách rời, mai táng dưới đất vàng.
Hắn hoảng loạn đứng dậy lùi lại, như muốn chạy trốn khỏi tràng cảnh này, trong lúc kinh hoàng thì đụng phải một người, chính là mẫu hậu của hắn.
Mẫu hậu Yến Hà Thanh đứng sau lưng hắn, dịu dàng nói: “Hà Thanh, ngươi phải sống sót, ngươi phải sống sót.”
Bà không ngừng lặp đi lặp lại ba chữ “phải sống sót”, thanh âm càng lúc càng bén nhọn, đến cuối cùng âm điệu phảng phất như muốn rạch phá màng nhĩ, khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên dữ tợn. Bà duỗi cánh tay ngọc tới, gắt gao bóp lấy cổ Yến Hà Thanh, trong miệng vẫn còn lặp đi lặp lại câu phải sống sót kia.
Yến Hà Thanh không giãy dụa. Ngay tại lúc hắn cho rằng mình sẽ cứ như vậy mà bị tươi sống b*p ch*t, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên thay đổi. Yến Hà Thanh che lại yết hầu quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn thấy bên trên cổng thành, phụ hoàng của mình đang hô to thượng thiên trên cao, vì sao lại hủy Nam Yến quốc của ta, vì sao lại làm tổn thương đến con dân Nam Yến quốc ta? Mối thù nhà hận nước, khắc vào trong lòng, tận sâu trong xương cốt, nghìn đời vạn kiếp không thể quên!!!
Sau khi hô xong, phụ hoàng hắn dùng bội kiếm, một kiếm xuyên qua yết hầu chính mình.
Yến Hà Thanh cảm thấy toàn thân mình phát lạnh, run rẩy, hắn muốn đứng dậy, đột nhiên lại bị người đạp cho một cước, lăn xuống vũng bùn. Nước bùn tanh hôi bẩn thỉu dần dần chôn vùi hắn, hắn trông thấy tiên đế Bắc quốc liếc nhìn hắn: “Hửm? Còn một tên còn sống, được rồi, áp giải tên này đến Bắc quốc làm tù binh đi.”
Lại sau đó nữa, Yến Hà Thanh tỉnh lại.
Ý thức dần dần trở lại trong thân thể, Yến Hà Thanh không khỏi nghĩ thầm: Thì ra mình chết không thành.
Yến Hà Thanh chậm rãi mở mắt, muốn phân biệt xem bản thân mình đang ở chỗ nào, thế nhưng chẳng biết vì sao, trước mắt hắn tất cả đều là một mảnh tối tăm mờ mịt, bất luận hắn làm cách nào, chớp mắt, xoa mắt, cũng không thể nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì.
Mình đây là… bị mù sao?
Website TruyenLau.com
Ý nghĩ này bỗng dưng dâng lên trong lòng Yến Hà Thanh, khiến hắn phát lạnh, sợi hãi bối rối chống người dậy, bốn phía s* s**ng, lại có vẻ mờ mịt bất lực, hoảng sợ bất an.
Bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm có người đẩy cửa bước vào, tiếp sau đó là một giọng nữ vang lên: “A… ngươi, khụ, công tử, ngươi đã tỉnh?”
Yến Hà Thanh căn bản không có lòng dạ đâu để trả lời, tay trái đang che mắt của hắn lại càng không ngừng dụi mắt, tựa như muốn đem tầng sương mù chắn trước mắt kia dụi hết đi, thế nhưng lại chỉ có thể khiến hai mắt bị dụi đến đỏ bừng. TruyenLau
Tiếng bước chân bên tai tới gần, nữ tử kia đưa tay giữ chặt lấy cổ tay của Yến Hà Thanh, ngăn lại động tác của hắn, nói: “Đừng dụi nữa, ngươi không mù, vài ngày nữa là có thể khôi phục.”
Yến Hà Thanh ngẩng đầu, híp mắt, lại chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một hình dáng: “Ngươi làm sao biết được?”
“Ngươi tin ra, ta… công tử, tiểu nữ tử có học qua một chút y thuật, cho nên công tử trong lòng cứ thả lỏng, tin tiểu nữ tử một lần.” TruyenLau
Yến Hà Thanh cúi đầu, đem cánh tay từ trong tay nữ tử rút về, lại hỏi: “Đây là đâu? Ngươi là ai?”
“Nơi này là một căn nhà gỗ nhỏ ở sâu trong núi, bình thường để cho người hái thuốc cùng với thợ săn đặt chân nghỉ lại, ta… tiểu nữ họ Lâm, tên là Tham Linh.”
Yến Hà Thanh càng không ngừng chớp mắt mấy cái, có vẻ như không thể thích ứng được loại trạng thái nửa mù này, hắn qua đầu nhìn về phía hình dáng mơ hồ kia, lại không có cách nào điều chỉnh được tiêu điểm: “Ngươi vì sao lại cứu ta?”
Không hiểu vì sao hô hấp của người kia hơi chậm lại, trầm mặc một lúc, ngay khi Yến Hà Thanh cho rằng nàng không có ý định trả lời, đột nhiên lại nghe được một thanh âm rất nhẹ: “Không vì sao cả.”
Yến Hà Thanh không hiểu cho lắm, gật đầu nói cám ơn: “Cám ơn, ngày sau nhất định sẽ báo đáp.”
Ngữ khí của Yến Hà Thanh bình thản, không chút nào gợn sóng, ngay cả cảm xúc cảm kích cũng rất nhạt, hắn dường như không muốn biết thêm chuyện gì nữa, quay đầu không tiếp tục nói. Người kia đợi một hồi, sau đó lặng lẽ đi ra khỏi nhà gỗ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.