Soup: T đùa mấy cô thôi, chưa có hoàn đâu =)) Oa ha ha ha ha ha ha =))
—
Người ta đều nói sau khi chết đi có thể trông thấy người đưa đò gì đó, đầu trâu mặt ngựa gì đó, Mạnh Bà nơi Hoàng Tuyền gì đó.
Nhưng Tiêu Dư An vừa mở mắt ra, cũng chỉ thấy sương mù trắng xóa, hỗn loạn mông mung, hắn không biết làm sao chỉ có thể đứng im tại chỗ, mù mờ nhìn quanh bốn phía.
Đột nhiên ở trước mắt hắn có người vội vàng chạy qua, chính là Tạ Thuần Quy.
Tạ Thuần Quy không ngừng hô to chờ ta một chút, chờ ta một chút, sau đó phía trước cậu xuất hiện một bóng người.
Người kia chậm rãi xoay người lại, ngũ quan đoan chính, nụ cười có chút ngốc, hắn đỡ lấy Tạ Thuần Quy đang lảo đảo chạy tới, cười nói một tiếng: “Đang chờ đây, yên tâm đi, vẫn luôn chờ mà.”
Hốc mắt Tạ Thuần Quy dần dần đỏ lên, Tạ tiểu tướng quân trên sa trường tung hoành ngang dọc không sợ hãi bất cứ điều gì hiện giờ trên mặt lại lộ ra một chút tủi thân, cậu nghẹn ngào nói: “Lý tướng quân, ta… ta không bảo vệ được Bắc quốc… ta không cứu được các huynh đệ.”
Lý Vô Định vươn tay xoa xoa tóc của cậu: “Ngươi đó, mới có mấy tuổi chứ hả, mỗi ngày đều ra vẻ người lớn, cái gì cũng đòi gánh trên vai mình, tám mươi tuổi rồi mới tới tìm ta không phải là tốt rồi sao? Gấp cái gì vậy, chẳng phải ta vẫn luôn đợi đấy à? Được rồi, đừng khóc nữa, các huynh đệ đều chờ ở phía trước đó, không thể để bọn hắn nhìn thấy dáng vẻ này của ngươi được, cái dáng vẻ này của ngươi ấy à, để mình ta biết là đủ rồi.”
Tạ Thuần Quy lau sạch nước mắt, nặng nề gật gật đầu: “Ừm.”
Lý Vô Định cười, vò rối tóc của cậu, nói mấy câu, sau đó xoay người nhìn về phía Tiêu Dư An.
Tiêu Dư An nhìn hắn, khẽ nói: “Thật xin lỗi…”
Lý Vô Định lắc đầu, cười nói: “Hoàng thượng, có đôi khi còn sống mới là đau khổ hơn nhiều, ngài thực sự cảm thấy, so với đền nợ nước thì sống cả đời mà mang tội danh phản quốc sẽ tốt hơn sao? Huống chi, lúc trước ngài vì bách tính mà trừ gian thần chúng ta đều thấy được, hộ minh quân, thủ xã tắc, là con đường mà các huynh đệ tự lựa chọn, ngài còn tự trách gì chứ?”
Lý Vô Định nói xong, ôm quyền chào Tiêu Dư An theo kiểu của binh sĩ, quay người sóng vai với Tạ Thuần Quy rời đi, hai người dần dần biến mất trong làn sương trắng ở phương xa.
Tiêu Dư An nhịn không được đuổi theo mấy bước, đột nhiên nghe thấy có người đang gọi hắn: “Hoàng thượng.”
Thanh âm kia quá mức quen thuộc khiến toàn thân Tiêu Dư An không khỏi run rẩy, đột nhiệt xoay người lại.
Giống hệt như lần đầu gặp mặt, búi tóc lưu vân, váy dài thanh sắc, giọng nói và dánh vẻ dịu dàng, khuôn mặt nàng mỉm cười, hành lễ với Tiêu Dư An, lại khẽ gọi lần nữa: “Hoàng thượng.”
Tiêu Dư An không thể tin nổi trừng to mắt: “Hồng Tụ…”
“Hoàng thượng, là ta, có gì sai bảo sao?” – Hồng Tụ cười hỏi.
Website TruyenLau.com
Tiêu Dư An nhìn nụ cười của nàng, cổ họng ấm ách nói: “Ta… ta không phải hoàng đế Bắc quốc, ta… ta không phải là hoàng thượng của ngươi…”
Hắn không phải quân vương Bắc quốc, không biết lúc trước Hồng Tụ vì quân vương Bắc quốc mà chết, có từng hối hận hay không?
Trên mặt Hồng Tụ lộ vẻ nghi hoặc, nàng nghĩ nghĩ, hỏi: “Lúc trước ta bị bệnh, là ngài ở bên cạnh chăm sóc còn chọc cho ta cười sao?”
Tiêu Dư An sững sờ, hơn nửa ngày mới trả lời: “Là ta…” TruyenLau
“Là ngài cho phép ta xuất cung thăm muội muội, còn tự thân viết thủ dụ cho ta, còn để cho ta dẫn theo ngự y xuất cung sao?
“Là ta…”
“Tỉ mỉ chọn lựa cây trâm hoa màu son tặng cho ta, là ngài sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Dư An chậm rãi gật đầu: “Cũng là ta…”
Hồng Tụ cười cười, nàng chắc chắn không chút nghi ngờ gọi Tiêu Dư An: “Hoàng thượng.”
Đột nhiên nước mắt Tiêu Dư An tuôn ra như suối.
Hồng Tụ tiến lên mấy bước, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Tiêu Dư An: “Hoàng thượng ngài sao vậy? Có chỗ nào cảm thấy không thoải mái sao?”
Nước mắt Tiêu Dư An rơi đầy mặt, thanh âm nghẹn ngào, nửa câu hắn cũng hỏi không nên lời, chỉ có thể lắc đầu không ngừng.
Hồng Tụ nhàn nhạt cười, dịu dàng nói: “Hoàng thượng, ta ấy à, chỉ hi vọng ngài sống thật tốt, phải thật chú ý giữ gìn sức khỏe, ngài đừng coi thường tính mạng của mình nữa.”
Tiêu Dư An khóc không thành tiếng, gật đầu loạn xạ, hắn bị Hồng Tụ giữ lấy bả vai đẩy ngược về hướng vừa rồi chạy đến: “Hoàng thượng, còn có người đang chờ ngài đó, nhanh đi đi.”
Đột nhiên bị người đẩy, Tiêu Dư An bất chợt mở mắt ra.
—
Lời tác giả: Đây có được tính là đường của Lý Tạ không?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.