Tiêu Dư An quỳ trên tuyết suốt một nén nhang, tuyến rơi thấm vào quần áo của hắn, cuồng phong đem y phục ẩm ướt thổi cho đông lại, ngay tại thời điểm Tiêu Dư An cảm thấy mình sắp không chịu được nữa, rút cuộc cũng nghe được phía trước truyền đến tiếng vó ngựa lộc cộc, hắn ngẩng đầu hứng lấy gió tuyết, lại không trông thấy thân ảnh quen thuộc kia.
Yến Hà Thanh không muốn tới gặp hắn sao?
Là không đành lòng à?
Không. Nhất định không phải. Hắn không đáng để Yến Hà Thanh cảm thấy không đành lòng.
Vốn chính là căn bản không đem hắn để ở trong lòng, thậm chí đối với việc hắn quy hàng, ngay cả ánh mắt cũng không muốn bố thí.
Khóe miệng Tiêu Dư An khẽ giơ lên một nụ cười khổ.
Hắn hiện tại mong chờ cái gì? Mong chờ Yến Hà Thanh bởi vì hai người đã từng quen nhau mà đối với hắn khai ân sao? Có lẽ những hàng động của mình, đối với Yến Hà Thanh căn bản không đáng để nhắc tới. Hắn cũng hiểu rất rõ ràng, Bắc quốc đối với Yến Hà Thanh có bao nhiêu khuất nhục, trong lòng có cừu hận, sao có thể đưa ngọn nguồn của nỗi hận ấy đặt ở trước mắt được kia chứ.
Mà cho dù mình có kể những chuyện kếp trước cho Yến Hà Thanh, nhưng có lẽ từ đầu đến cuối, trong lòng Yến Hà Thanh, mình cũng chỉ là một kẻ đã diệt quốc gia hắn, giam giữ hắn, muốn cầm tù bắt hắn làm cấm luyến cho quân vương thiếu niên Bắc quốc. Dựa vào tính cách ẩn nhẫn của Yến Hà Thanh, nói không chừng những thân mật trước đó của hắn với mình cũng chỉ là vì bảo mệnh mà ngụy trang, nói không chừng Yến Hà Thanh vẫn một đường như trong nguyên tác, đối với hắn hận thấu xương.
Suy nghĩ của Tiêu Dư An bị tiếng vó ngựa kéo về, sau khi phó tướng thì thầm gì đó với Tiết Nghiêm thì cưỡi ngựa tiến về phía trước, đột nhiên vung roi ngựa lên, đánh vào hai cánh tay đã đông cứng của Tiêu Dư An.
Máu tươi, quốc tỷ cùng với địa đồ cùng một chỗ rơi xuống nền tuyết, máu cùng với tuyết vẩy lên cuộn da dê, Tiêu Dư An ra sức hút khí, mạnh mẽ nuốt vào tiếng k** r*n.
Thấy Tiêu Dư An không bày trò lừa gạt, lúc này phó tướng mới tung người xuống ngựa, nhặt địa đồ cùng quốc tỷ lên giao cho Tiết Nghiêm: “Tiết tướng quân, đã xác nhận qua, không có vấn đề.”
Tiết Nghiêm lạnh lùng nhìn Tiêu Dư An, gật đầu với phó tướng, sau đó dẫn quân binh vào thành.
Tiêu Dư An đi theo phía sau đội kỵ binh Nam Yến quốc, hai tay bị dây cương buộc vào sau ngựa, nửa kéo nửa đi về hướng Bắc quốc.
Rét lạnh thấm vào tận xương, hai mắt Tiêu Dư An hoa lên, thể lực chống đỡ hết nổi, theo không kịp tốc độ của ngựa, bị kéo đến thất tha thất thểu, cổ tay cũng bị dây cương cọ sát đến chảy cả máu.
Quân đội Nam Yến quốc trùng trùng điệp điệp đạp lên lãnh thổ Bắc quốc tiến vào hoàng thành, chiêu cáo việc quốc gia này triệt để chôn vui trong dòng sông lịch sử.
Bỗng nhiên, phía sau quân đội truyền đến tiếng vó ngựa vội vàng, Tiêu Dư An ngẩng đầu, thân ảnh của người nọ ánh vào trong đôi mắt hắn, ngân thương tua đỏ, bội kiếm bên hông, tướng mạo đường đường, dáng người thẳng tắp, không hề khác biệt chút nào với miêu tả trong nguyên tác.
Chỉ trong một cái chớp mắt như vậy, đầu óc Tiêu Dư An đột nhiên trống không, không có sợ hãi, không có hốt hoảng, không có oán hận, hắn cứ như vậy mà nhìn Yến Hà Thanh, giống như nhìn thấy một đoạn biểu diễn không vui không buồn, lại rung động lòng người.
Yến Hà Thanh tung người xuống ngựa, bước nhanh đi đến chỗ của Tiêu Dư An, đột nhiên có người cưỡi ngựa ngăn ở trước mặt hắn.
“Hà Thanh.” – Khuôn mặt Tiết Nghiêm mơ hồ mang theo tức giận: “Ngươi muốn làm gì?”
Yến Hà Thanh cung kính hành lễ, lại không trả lời, hắn vòng qua con ngựa đang ngăn trước mặt, nhìn không chớp mắt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiết Nghiêm vội vàng xuống ngựa, ngăn lại đường đi của Yến Hà Thanh, ông nổi gân xanh nghiến răng nghiến lợi: “Yến Hà Thanh, mối hận thù quốc nợ nhà kia, người đều quên rồi sao?”
“Chưa.” – Đôi mắt như mặc ngọc của Yến Hà Thanh mang theo thanh lãnh: “Cho nên bây giờ lãnh binh diệt Bắc quốc, rửa sạch nhục nhã, thù tiêu hận vong.”
Tiết Nghiêm ngây ra một lát, bờ môi run nhè nhẹ: “Được, coi như là thế, nếu ngươi muốn bảo vệ tiền quân vương Bắc quốc, vậy thì thế nhân sẽ nói thế nào? Bọn họ sẽ nói ngươi cả đời này cam nguyện làm một cấm luyến, tự đoạn sống lưng! Tướng sĩ nước ta rồi sẽ nghĩ thế nào? Bọn họ sẽ cảm thấy ngươi chỉ biết đến tình yêu, căn bản không xứng đáng làm quân vương Nam Yến quốc!”
Ánh mắt Yến Hà Thanh rơi vào trên thân Tiêu Dư An, căn bản không có rời đi, hắn hời hợt trả lời: “Không sao cả.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.