Tiêu Dư An nhìn Yến Hà Thanh, hai con ngươi dần trừng lớn, ra sức lý giải ý trong lời nói của hắn, thế nhưng câu nói kia chỉ có ngắn ngủi ba chữ, cho dù có nhai nát thì cũng không chế ra được ý nghĩa nào khác.
Tiêu Dư An: “…Cái gì? Ngươi nói, ngươi nói cái gì? Ngươi nói… ngươi, ngươi thích ta? Thích ta? Thích? Thích trong yêu thích? Ta?” – Tiêu Dư An vừa nói vừa dùng ngón ta không ngừng chỉ mình.
Yến Hà Thanh vô cùng kiên định gật đầu.
Tiêu Dư An: “…”
Yến ca ơi!!
Ngộ đã tạo nghiệp gì?!
Ngộ đã tạo nghiệp gì hả?!
Đến cùng là ngộ đã tạo cái nghiệp gì chứ?!
Vốn Yến Hà Thanh cho rằng Tiêu Dư An sẽ thẹn quá hóa giận, quay người phất tay áo bỏ đi, nào biết Tiêu Dư An hít sâu một hơi, đột nhiên đánh tới.
Tiêu Dư An nắm chặt lấy cổ áo Yến Hà Thanh, gần như cả người đều đè lên thân thể Yến Hà Thanh, đem hắn đặt ở trên bàn, run giọng gào lên: “Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không! Thích ta là có ý gì hả? Ngươi sao có thể thích ta được? Ngươi nói thích ta là thích kiểu gì? Ngươi nói cho rõ ràng coi!! Là loại thích nhau thuần khiết giữa huynh đệ hay là thích đến muốn đè ta!?”
Tiêu Dư An gào đến long trời lở đất dọa đến Yến Hà Thanh cũng muốn ngốc luôn, mà quan trọng là hắn còn không chịu ngừng, một bên thì bày ra bộ dáng sụp đổ một bên lại một mực hỏi: “Ngươi muốn đè ta hả? Có phải là ngươi muốn đè ta không? Đến cùng là ngươi có muốn đè ta hay không hả hả hả?”
Bị gào thét một hồi Yến Hà Thanh cũng coi như lấy lại được tinh thần, đưa tay phải ra ôm lấy eo Tiêu Dư An, chân ép xuống một cái xoay người lại liền đem Tiêu Dư An lúc này đang bị tái tạo lại tam quan đè xuống bàn, vị trí của hai người lập tức đảo lộn, lần này thì đến phiên Tiêu Dư An đơ ra.
Yến Hà Thanh nhìn xuống Tiêu Dư An ở dưới thân, mở miệng nhàn nhạt hỏi: “Còn tỉnh táo không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiêu Dư An ngây ngốc gật đầu: “Tỉnh táo, chờ, chờ một chút, tay, tay, ngươi…”
Tay phải Yến Hà Thanh hiện đang không nặng không nhẹ mà xoa eo của hắn, giữa tán tỉnh còn có trêu đùa. Yến Hà Thanh hơi cúi người xuống giam Tiêu Dư An lại, tại duỗi tay trái ra nhẹ nhàng nắm lấy cằm hắn, ép buộc hắn nhìn thẳng vào mình, sau đó nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Tiêu Dư An, ngươi hãy nghe cho kỹ, ta thích ngươi, là loại thích muốn đem ngươi cột đến trên giường của ta, ngoại từ ta không cho gặp bất cứ ai khác, hàng đêm ở trong lòng ta hầu hạ cầu xin tha thứ, bị ta làm cho khóe mắt đỏ bừng, ngón tay gắt gao nắm chặt lấy nệm chăn, chịu không nổi sự trêu ghẹo của ta, liều mạng muốn trốn nhưng lại không thể động đậy, không thể thở nổi nhưng miệng lại không nhịn được mà r*n r* vui thích, nghe rõ không?”
TruyenLau
Tiêu Dư An nuốt khan một cái, thanh âm đều hư thoát: “Hiểu, hiểu, hiểu rồi.”
“Còn nghe không?”
“Nghe, nghe, nghe cái gì?”
“Nghe ta nói loại yêu thích của ta với ngươi là gì.”
“Không, không cần, không, không nghe, nghe nữa.”
TruyenLau
Tiêu Dư An đưa tay đẩy đẩy ngực Yến Hà Thanh, hỏi: “Có thể, có thể, buông, buông ta ra trước, trước được không?”
Yến Hà Thanh nói: “Vậy ngươi nói thử chút, ta đối với ngươi là loại thích nào?”
Tiêu Dư An cảm thấy cả người mình như muốn bốc cháy, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Ta, ta biết rồi, ta biết là loại nào rồi.”
Yến Hà Thanh ý tứ sâu xa ồ một tiếng, hỏi: “Biết rồi? Vậy ta thích, là thích ngươi như thích huynh đệ, hay là thích đè ngươi?”
“Sau, loại sau.”
“Loại sau là loại nào?”
Tiêu Dư An: “…”
Nam nhân! Ngươi có biết là ngươi đang đùa với lửa không! Cái tên tiểu yêu tinh quấy rầy người khác này! Cứ nhất định phải hỏi không ngừng như thế à?!
Tổng tài đại nhân rất tức giận, vừa tức vừa hối hận, hắn cảm thấy lúc trước mình không nên đi học cái khóa bồi dưỡng bá đạo tổng tài gì đó, hắn hẳn là phải đi đến phòng học bên cạnh học cái khóa một trăm linh tám chiêu đối phó với bá đạo tổng tài thì đúng hơn.
Trong lòng Tiêu Dư An nghĩ: Ta sợ cái gì! Từ nhỏ ta đã học thuật phòng thân, có thể dễ như trở bàn tay đánh bay lão đại hắc bang đấy!
Trong lòng Tiêu Dư An vẫn còn đang nghĩ linh tinh, chợt cảm thấy bất thường, vô thức hô lên: “Chờ một chút!”
Thì ra Yến Hà Thanh thấy Tiêu Dư An chậm chạp không chịu trả lời, cái tay vốn đang ôm eo hắn đã chậm rãi trượt xuống dưới, cách lớp vải bông thô ráp của y phục dừng ở chỗ g*** h** ch*n hắn.
“Ta nói! Ta nói!” – Tiêu Dư An vừa giãy dụa vừa kêu: “Là cái loại thích tới muốn đè ta kia! Tay!!!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.