Trầm mặc hồi lâu, Hoàng Việt ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ta đã sớm khuyên quận vương nghe ta, đừng đi làm chuyện tự hạ nhục dơ bẩn như bỏ thuốc hoàng thượng này, đáng tiếc Tiêu quận vương lại không tin ta. Bây giờ Tiêu quận vương là nghĩ thoáng, hay là uy h**p ta vậy? Đáng tiếc, quá đáng tiếc, hoàng thượng không muốn gặp ngươi. Ta lại khuyên Tiêu quận vương một câu nữa, hiện tại Tiết Nghiêm và hoàng thượng đã có khoảng cách, không quyền không thế, chỉ ỷ vào Trần Ca vừa được lên chức mới có thể nói thêm được vài câu, còn phải xin Tiêu quận vương nhìn cho rõ thế cục.”
Nói xong Hoàng Việt cười lạnh một tiếng đứng dậy rời đi.
Cả mặt Tiêu Dư An đều ngơ ra, đi mở bản nhật ký của Tiêu vương gia ra xem, lại phát hiện trong bản chép tay nửa chữ cũng không nhắc đến Hoàng Việt, xem ra là chuyện không thể để lộ ra ngoài, Tiêu vương gia sợ lưu lại chứng cứ, cho nên không nhắc tới chữ nào.
Chẳng lẽ cho dù không có Lý Vô Định tranh công, Hoàng Việt này vẫn có ý định tạo phản?
“A a a a các ngươi muốn tạo phản thì tạo phản, muốn chơi quyền mưu thì chơi quyền mưu, như nào cũng được, nhưng mà có thể để ta gặp Yến ca trước có được không!!!” – Tiêu Dư An đưa tay ném nhật ký qua một bên, ôm đầu k** r*n: “Chờ một chút!”
Đột nhiên Tiêu Dư An nhớ tới gì đó, vội vàng gọi Thiêm Hương tới hỏi: “Thiêm Hương, lúc trước ngươi nói, mỗi ngày hoàng thượng rảnh rỗi đều sẽ đi tế bái?”
Thiêm Hương gật gật đầu: “Đúng vậy ạ.”
Hai mắt Tiêu Dư An tỏa sáng, vội vàng hỏi: “Vậy chỗ đó ở đâu?”
Thiêm Hương đoán ra ý nghĩ của hắn, bối rối, liên tục xua tay: “Tiêu quận vương à, chỗ kia ngoại trừ hoàng thượng ra, ai cũng không được phép tiến vào! Đi vào là rơi đầu đó! Tiêu quận vương, ngài đừng đánh chủ ý tới chỗ đó nữa!”
“Thiêm Hương, chỉ cần ta có thể gặp được hoàng thượng, sẽ không sao hết! Ngươi tin ta đi!” – Tiêu Dư An nói.
“Tiêu quận vương, ngài có cách gì thế? Chỗ kia thực sự chính là cấm địa đó!” – Thiêm Hương vẫn không đồng ý.
Tiêu Dư An cười nói: “Ta hát cho hoàng thượng nghe.”
“Hát… hát á?”
“Đúng vậy.” – Tiêu Dư An hắng giọng, mở miệng hát: “Sông lớn chảy về Đông a! Sao trên trời trông về Bắc Đẩu a! Hey hey hô hềy hô trông về Bắc Đẩu a!* Cái biểu tình kia của ngươi là sao hả? Ngươi đừng lo lắng, nếu cách này không được, ta còn có thể đọc điều lệ Đảng, dùng giá trị cốt lõi, ánh sáng và giá trị quan của chủ nghĩa xã hội để cảm hóa hoàng thượng!”
Tiêu Dư An còn đang kể lể, Thiêm Hương đứng ở một bên đã cạn lời.
TruyenLau
Tiêu quận vương, ngài ấy…
Quả thật bị ngốc luôn rồi!
Phải làm sao mới ổn đây!
Tiêu Dư An vừa dứt lời, Thiêm Hương đã nức nở nói: “Tiêu quận vương, ta biết tha hương ở tại đất khách quê người rất vất vả, ngài nhất định phải kiên cường lên, đợi chút nữa nô tỳ đến thái y điện hỏi xem có thuốc an thần tĩnh tâm gì không, hai ngày này ngài nhất định phải nghỉ ngơi cho thật tốt đó! Nô tỳ sẽ chăm sóc cho ngài thật tốt!” TruyenLau
Kết quả, cuối cùng không chịu nổi sự quấy rầy đòi hỏi của Tiêu Dư An, Thiêm Hương vẫn đưa Tiêu Dư An đến chỗ Yến Hà Thanh tế bái.
Chỗ kia vậy mà lại chính là nơi đã từng là Tế Thiên Đàn của Bắc quốc. Thiêm Hương vừa đi bên cạnh dẫn Tiêu Dư An đến nơi tế bái, vừa kể cho hắn những tin đồn đã nghe được.
TruyenLau.com
Nghe đồn Yến Hà Thanh ôm thi thể người kia khóc ròng rã ba ngày, nghe đồn khi hạ táng người kia đã mặc một thân hỉ phục đỏ chói, nghe đồn thời điểm hoàng thượng tế bái, thường nói linh tinh hồ đồ những lời như là cái gì mà hồn xuyên, trùng sinh gì đó, còn từng có lần hỏi mộ bia rằng: Khi nào thì ngươi trở lại tìm ta? Ngươi nhất định có thể trở về.
“Khóc ròng rã ba ngày?” – Hô hấp của Tiêu Dư An không thuận, hắn chưa từng thấy Yến Hà Thanh rơi lệ. Tính tình Yến Hà Thanh từ trước tới nay vốn ẩn nhẫn, gặp phải khó khăn đau khổ gì thì lại càng cắn răng nuốt vào trong lòng, trong nguyên tác cũng chưa từng có biểu hiện bất cứ đau khổ vui sướng gì ra ngoài.
Thiêm Hương gật gật đầu: “Cho nên mới nói, hoàng thượng đối với người kia rất si tình. Tiêu quận vương, ngài tuyệt đối đừng làm chuyện ngốc như trước đó nữa.”
Tiêu Dư An cười nói: “Yên tâm đi, sẽ không đâu.”
Thiêm Hương vừa thở phào, lại nghe Tiêu Dư An cười nói: “Sau này chính là chuyện tốt, lưỡng tình tương duyệt.”
Thiêm Hương: “…”
Tiêu quận vương như này chẳng lẽ là ngốc rồi sao! Hay là điên rồi! Hẳn là mất trí ha! Phải làm sao mới tốt đây!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.