Tiêu Dư An vọt tới trước mặt Yến Hà Thanh, dùng áo khoác của mình bọc lấy thân hình hắn: “Ngươi có sao không? Có còn ổn không?”
Yến Hà Thanh dùng toàn bộ sức lực của mình ngẩng đầu mơ mơ màng màng nhìn về phía Tiêu Dư An, sau đó thân hình lung lay một cái, thẳng tắp ngã xuống.
Tiêu Dư An bị người ngả vào trong lòng, suýt chút nữa thì ngã bật ngửa xuống nền tuyết, hắn ổn định thân mình ôm lấy Yến Hà Thanh đã sắp bị đông cứng.
“Đừng ngủ! Huynh đệ, ngươi mau tỉnh, cố gắng chống đỡ, các em gái trong hậu cung của ngươi còn đang chờ ngươi a.”
Gọi mãi Yến Hà Thanh vẫn không tỉnh, Tiêu Dư An cũng cảm thấy nôn nóng, hoang mang rối loạn đem toàn bộ áo khoác của mình cởi hết ra, quấn chặt lấy Yến Hà Thanh sau đó cõng hắn chạy thẳng về hướng thái y điện.
Lão thái y ở thái y điện gác đêm, tuổi đã qua nửa trăm nhưng chưa bao giờ gặp phải chuyện gì lớn, ngày hôm nay, suýt nữa thị bị Tiêu Dư An dọa cho sợ tới mức trợn trắng mắt, soắn suýt chạy tới: “Hoàng thượng!!! Người, người làm sao vậy? Người sao chỉ có một mình!? Trời lạnh thế này lại mặt ít như thế. Người ngài cõng là ai a!? Người sao lại phải tự mình cõng người khác đến thế này!?”
Lão thái y tỏ vẻ vấn đề của ta quá nhiều, không biết phải hỏi thế nào cho phải.
Tiêu Dư An tỏ vẻ, hỏi cái *beep*! Mau cứu người!!!
“Phòng, phòng bên trong.” – Lão thái y sợ tới mức run run rẩy rẩy, lời nói ra cũng lắp ba lắp bắp.
Tiêu Dư An cõng Yến Hà Thanh đến gian phòng phía bên trong, lột toàn bộ quần áo đã bị tuyết làm ướt, đem người nhét vào trong chăn sau đó xoa xoa cho hai bàn tay ấm lên, áp lên ngực Yến Hà Thanh.
Lão thái y nhanh chóng đun một thùng nước ấm đem Yến Hà Thanh thả vào bên trong. Thấy hô hấp cùng với nhiệt độ cơ thể của hắn dần khôi phục bình thường, Tiêu Dư An mới thở phào một hơi.
Lão thái y đứng một bên lo lắng hỏi: “Hoàng thượng, người không sao chứ?”
Tiêu Dư An vuốt mồ hôi lạnh, hơi hơi th* d*c: “Ta? Ta thì có thể bị làm sao được?”
Lão thái y: “Chính là… sắc mặt hoàng thượng ngài ửng hồng, hô hấp dồn dập, thấy thế nào cũng…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Dư An không nghe rõ lão thái y nói gì nữa, trước mắt hắn tối sầm, ngất trên mặt đất.
Đến khi tỉnh lại thì đã thấy mình ở tẩm cung.
Phía dưới giường quỳ một đám thái y, tỳ nữ cùng nô tài, thấy Tiêu Dư An tỉnh, người nào người nấy hô lên loạn xạ: “Hoàng thượng tỉnh rồi! Tỉnh rồi!” TruyenLau
Đầu óc ong ong, lại còn ồn ào huyên náo, Tiêu Dư An dứt khoát lấy chăn che kín đầu.
Hồng Tụ thấy thế bèn đem đám người kia đuổi hết đi.
“Chờ chút, lão thái y kia có ở đây không?” – Sau khi hòa hoãn lại, Tiêu Dư An hất chăn, vội vàng hỏi.
“Có, có.” – Lão thái y vội vàng đáp.
Website TruyenLau.com
“Yến Hà Thanh thế nào rồi?” – Tiêu Dư An hỏi.
“Hồi hoàng thượng, hắn đã không có gì trở ngại.” – Thái y trả lời.
Không hổ là nam chính, bản thân mình bọc ba lớp ngoài ba lớp trong, kết quả vẫn phát sốt, Yến Hà Thanh chịu cóng lâu như vậy mà chút xíu việc cũng không có.
Tiêu Dư An nói: “Cẩn thận chăm sóc hắn.”
Sau khi đáp tuân chỉ, lão thái y rời khỏi tẩm cung.
Hồng Tụ che miệng cười khẽ: “Từ trước tới giờ ta chưa từng thấy hoàng thượng để ý đến người nào như vậy.”
Không thèm để ý để sau này bị hắn sống sờ sờ mà xẻo cho tới chết hả! Thật không ngờ tới là chỉ vì hành động của mình lại khiên cốt truyện bị lệch, tiếp theo phải làm sao cho đúng đây?
Tiêu Dư An cười khổ một tiếng, một tay chống giường muốn ngồi dậy.
Hồng Tụ vội vàng tiến lên, động tác mềm nhẹ đỡ lấy Tiêu Dư An: “Hoàng thượng muốn uống nước?”
Thấy Tiêu Dư An gật gật đầu, Hồng Tụ vội vàng bưng nước tới tinh tế đút cho hắn, cũng cùng lúc đó, Dương Liễu An tiến vào bẩm báo: “Hoàng thượng, Vĩnh Ninh công chúa tới.”
Tiêu Dư An đang uống nước lập tức bị sặc, cố gắng nuốt cả nước lẫn không khí xuống: “Ai? Ngươi nói ai? Vĩnh, Vĩnh Ninh công chúa?”
Còn chưa đợi Dương Liễu An trả lời, một âm thanh như tiếng châu ngọc ngân vang đã từ cửa tẩm cung truyền tới: “Hoàng thượng ca ca.”
Mượn một câu thơ trong nguyên tác tới để hình dung Vĩnh Ninh công chúa chính là, phương Bắc có giai nhân, nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc.*
Mà bây giờ, trong đầu Tiêu Dư An tất cả đều là câu: Tuyệt thế nhi độc lập.**
Hóa ra, đây chính là giá trị nhan sắc của nữ chính trong truyền thuyết đó sao?!
Ôi thánh thần ơi! Trời xanh ơi!!!
(Chú thích * và **: Đây là bài “Giai nhân ca” của Lý Diên Niên. Nguyên văn là như này:
北方有佳人,
绝世而独立。
一顾倾人城,再顾倾人国。
宁不知倾城与倾国?
佳人难再得!
Phiên âm thơ:
Bắc phương hữu giai nhân,
Tuyệt thế nhi độc lập.
Nhất cố khuynh nhân thành,
Tái cố khuynh nhân quốc.
Ninh bất tri, khuynh thành dữ khuynh quốc,
Giai nhân nan tái đắc.
Dịch thơ:
Bắc phương có một giai nhân
Dung nhan tuyệt thế cõi trần đứng riêng
Liếc nhìn, thành quách ngả nghiêng
Liếc thêm lần nữa nước liền lung lay
Thành nghiêng nước đổ mặc bay
Giai nhân há dễ gặp hoài được sao.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.