Ngày hôm sau, Tiêu Dư An dậy thật sớm, vốn định đứng ở xa xa nhìn bộ dáng đứng trên chiến trường điểm binh của Yến Hà Thanh, cảm thụ một chút khí phách oai hùng, ai ngờ bọn họ lại đã xuất phát từ sớm, Tiêu Dư An không kịp nói lời từ biệt, đành phải hậm hực mà về.
Mấy ngày sau đó, Tiêu Dư An vẫn như thường ngày giúp người trị thương, vẻ mặt tự nhiên, cùng với thường ngày dường như không có khác biệt gì.
Nhưng mà Trần phó tướng cảm thấy mình có lời muốn nói.
Có rất nhiều lời muốn nói!
Trần phó tướng muốn nói lại thôi, cuối cùng nhịn không được mà vòng vo: “Tiêu đại phu à, này là sao chứ, vai phải của ta bị thương, sao ngươi lại đem thuốc bôi lên cánh tay của ta thế hả?”
Tiêu Dư An bĩnh tĩnh tự nhiên, không chút hoang mang đem thuốc bôi lên vai hắn, nói: “Thuốc nhiều, thích thì thoa, thoa lên bả vai mười lần rồi tiện thể thoa một lần lên cánh tay luôn.”
Trần Ca nói: “Tiêu đại phu, ngươi đừng lo lắng, hoàng thượng sẽ về ngay thôi.”
Tiêu Dư An cười nói: “Ta đâu có lo lắng gì.”
Yến Hà Thanh là người có vầng sáng nhân vật chính, hắn lo lắng cái gì chứ?
Trần Ca nhe răng trợn mắt: “Tiêu đại phu, chỗ ta bị thương là vai phải, không phải vai trái, ngươi còn nói ngươi không lo lắng à, mấy ngày hôm nay ngươi cứ như mất hồn mất vía ấy, ngươi…”
Tiêu Dư An lấy thuốc ấn lên vết thương của Trần phó tướng, một tiếng rú thảm thiết từ trong cổ họng Trần phó tướng phát ra, trực tiếp cắt ngang lời hắn muốn nói.
Bên ngoài đột nhiên có một tướng sĩ chạy vào, vén rèm lên gào: “Trần phó tướng có ở đây không?! Hoàng tướng quân triệu tập gấp!!!”
“Sao vậy?” – Trần ca đứng dậy, sắc mặt tướng sĩ kia trắng bệch, mồ hôi trán túa ra, vội vã chạy tới, ở bên tai Trần Ca nói mấy câu. Tiêu Dư An ở bên cạnh thu dọn bình thuốc, loáng thoáng nghe thấy mấy chữ, hoàng thượng, tiền tuyến, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy nét mặt Trần Ca bỗng dưng trở nên xanh xám.
“Tại sao có thể như vậy?!” – Trần Ca đứng bật người dậy, ngay cả một câu chào với Tiêu Dư An cũng không để ý đến, đi theo tướng sĩ kia vội vã chạy ra khỏi quân trướng.
Website TruyenLau.com
Nửa người trên của Trần Ca tr*n tr**, trên bả vai còn quấn băng vải dính máu, cứ như vậy xông vào quân trướng của Hoàng Việt tướng quân. Trong quân trướng còn có mấy tướng quân cùng với phó tướng, Trần Ca cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến lễ nghi, thanh âm run rẩy hô lên: “Chuyện gì đã xảy ra? Tiểu đội bị quân địch mai phục, hoàng thượng mệnh vẫn là sao? Ở đâu ra cái tin tức này? Không xác nhận đã đến báo sai quân tình chính là đại tội!”
Sắc mặt Hoàng Việt cũng rất kém, quát lớn với Trần Ca: “Trần phó tướng, ta gọi ngươi tới không phải để ngươi hô to gọi nhỏ! Tỉnh táo lại cho ta!”
Trần Ca vẫn kích động như cũ, vẫy tay hô: “Chuyện thế này sao ta có thể tỉnh táo được?! Hoàng thượng mệnh vẫn là sao? Đến cùng là tin tức từ đâu truyền đến?!”
Bên cạnh có tướng quân khác tiến lên, vỗ vỗ bả vai Trần Ca để hắn bình ổn lại chút cảm xúc, sau đó vẻ mặt âm trầm giải thích.
Chuyện là Yến Hà Thanh suất lĩnh một tiểu đội, vốn định đánh lén tàn binh bại tướng của Đông Ngô quốc, ai ngờ hành động bỏ thành chạy trốn trước đó của quân địch chỉ là kế che mắt, tất cả đều là để Nam Yến quốc buông lỏng cảnh giác. Nhưng bởi vì Yến Hà Thanh cẩn thận nên lần đánh lén này vốn phải không có vấn đề gì. Ai ngờ quân địch lại giống như đã biết trước được toàn bộ hành động của bọn họ, sớm mai phục trên con đường Yến Hà Thanh phải đi qua, tiểu đội đi đánh lén nay lại tiến vào vòng vây của địch, trong nháy mắt bị mười vạn tinh binh của đối phương vây kín.
TruyenLau.com
Trần Ca nghe xong, toàn thân run rẩy, không biết làm sao, hít sâu vào mấy hơi mới hòa hoãn lại: “Vì sao không phái binh đi trợ giúp?!”
Hoàng Việt lắc đầu: “Đã đi nhưng không kịp, binh sĩ liều chết trốn về nói hắn đã tận mắt nhìn thấy hoàng thượng ngã xuống vách núi, đã… đã…” – Hoàng Việt nặng nề thở dài: “Hoàng thượng đã trúng phải mai phục của địch, hiện tại phái binh qua đó quá mức sơ suất, sẽ tạo thành thương vong không cần thiết.”
Mấy tướng quân ở đây đều hít vào một hơi thật dài, không người nào không lộ vẻ kinh hãi, bi phẫn, đau thương.
Một tướng quân mặt đen chửi thề một câu, nói: “Trong quân doanh của chúng ta có gian tế!!”
“Gian, gian tế?” – Trần Ca không thể tin nổi hỏi. Website TruyenLau.com
Hoàng Việt cắn chặt răng, hàm dưới căng cứng, hồi lâu sau mới mở miệng: “Ta hẳn là nên sớm… Ai, các vị không cần lo lắng, ta đã biết gian tế là kẻ nào, cũng không định sẽ bỏ qua cho hắn, mong các vị sớm bình ổn tâm tình, chúng ta còn có mấy trận ác chiến cần phải đánh, các ngươi tuyệt đối không thể để tinh thần sa sút. Việc cấp bách chính là, trước tiên làm sao ổn định quân tình, trấn an quân tâm, chuyện của hoàng thượng, trước tiên ta sẽ bẩm báo cho Tiết tướng quân, xử lý thế nào, sau này chúng ta lại định đoạt.”Editor: Đấy, mèo chê mỡ nên giờ bị nghiệp quật.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.