Bên ngoài quân trướng, thương thế của Trần phó tướng về cơ bản đã không còn đáng ngại, hiện đang vặn eo khua tay vận động thân thể, trông thấy Tiêu đại phu trở về thì nhịn không được hỏi: “Tiêu đại phu, sao ngươi lại trở về thế? Chẳng phải ngươi đi tìm hoàng thượng sao?”
Tiêu Dư An nhún nhún vai buông buông tay: “Yến ca hắn đang bận, không gặp ai hết.”
“Sao sớm không bận muộn không bận lại bận ngay lúc này chứ!” – Trần Ca gào to.
Tiêu Dư An cười ra tiếng: “Ta còn không gấp thì ngươi gấp cái gì! Không có gì đâu, tiểu ca thủ vệ trước quân trướng của Yến ca nói, chờ khi nào Yến ca và các tướng quân thương thảo xong sẽ đi thông báo chuyện ta tới tìm hắn.”
Trần Ca muốn nói lại thôi, một tướng sĩ từ trong quân trướng chạy ra, trông thấy Tiêu Dư An thì kéo hắn lại: “Tiêu đại phu, ngươi đang ở đây à! Cũng may là tìm được ngươi, có tướng sĩ vết thương hình như trở nên nghiêm trọng hơn, ngươi mau tới xem một chút đi!”
Tiêu Dư An không dám chậm trễ, vội vàng vén rèm đi vào, vốn dĩ khả năng lành vết thương của tướng sĩ kia cực kỳ kém, thời tiết lại khá nóng bức, vết thương không kết vảy được, ngược lại còn mưng mủ, may là không quá mức nghiêm trọng. Tiêu Dư An bảo người lấy rượu mạnh đến, rửa sạch vết thương cho tướng sĩ kia, lăn qua lộn lại một hồi, tướng sĩ bị thương kia đã không sao, Tiêu Dư An lại khiến mình toàn thân bị bẩn.
Tiêu Dư An tự mình ghét bỏ chính mình, cầm ấy y phục sạch sẽ cùng với chậu gỗ, dự định đi đến dòng sông nhỏ cách quân doanh nửa dặm tắm rửa. Các tướng sĩ từ cấp bậc phó tướng trở xuống không được phép tùy tiện rời khỏi quân doanh, Tiêu Dư An cầm lấy thủ dụ của Yến Hà Thanh, muốn làm gì thì làm, nghênh ngang đi ra khỏi doanh trại.
Bận rộn một ngày, đảo mắt đã tới thời khắc trăng sáng sao thưa, Tiêu Dư An cởi y phục, tháo mặt nạ xuống, vốc nước rửa sạch khuôn mặt, lại múc nước sông dội lên người, chậm rãi thích ức với nhiệt độ lành lạnh của nước.
Nơi cung Quảng Hàn lạnh lẽo tỏa xuống ánh trăng trắng muốt, mặt sông lấp loáng ánh nước, bị Tiêu Dư An khuấy động tạo thành từng gợn từng gợn sóng, tiếng nước ì oạp, Tiêu Dư An cũng không chú ý tới ở bụi cỏ sau lưng mình khe khẽ truyền đến tiếng động lạ.
Phó tướng của Hoàng Việt nhanh chóng chạy về quân doanh, một đám tướng quân thương thảo từ sáng đến đêm, cuối cùng cũng có kết quả, phó tướng cúi người nói vào tai Hoàng Việt đang đi ra khỏi quân trướng mấy câu.
Hoàng Việt trừng lớn hai mắt, dẫn hắn đi đến một chỗ không người, hỏi: “Ngươi nhìn thấy rõ ràng, chính là Bắc quốc phế đế?”
Phó tướng gật đầu chắc chắn: “Hoàng tướng quân, ngươi nói xem, có cần đem hắn…” Website TruyenLau.com
“Không thể, hoàng thượng tuyệt đối sẽ không cho phép, vả lại ngày mai hoàng thượng muốn đích thân truy đuổi đào binh, không thể để xảy ra rủi ro vào lúc này.” – Hoàng Việt nhíu mày, đăm chiêu, nói khẽ: “Vẫn nên chờ đến sau khi đánh tan Đông Ngô quốc, rồi cùng Tiết tướng quân thương nghị việc này sau.”
Chẳng biết tại sao hai mắt phó tướng bỗng nhiên sáng lên, hắn vội vàng cúi đầu, đè xuống tâm tình, cẩn thận hỏi: “Hoàng tướng quân, ngày mai hoàng thượng muốn đuổi theo đào binh sao?”
“Đúng vậy, hoàng thượng dự định suất lĩnh một nhánh tinh binh, lặng yên không một tiếng động đến đánh lén, cho dù quân địch có trá thì cũng có thể đánh cho đối phương không kịp trở tay. Ta cảm thấy hoàng thượng đã quá mức cẩn thận rồi, quân địch đã là tàn binh bại tướng, cần gì phải tốn tâm tư như vậy.” – Hoàng Việt nói.
Phó tướng ôm quyền: “Vẫn là tướng quân cao minh, cao minh, cao minh.”
TruyenLau.com
Hắn nói liên tục ba tiếng cao minh, mỗi một lần nói lại hạ thấp xuống, âm điệu cao lên một chút, âm cuối lại kéo dài ra thêm một phần.
“Được rồi, đi nghỉ ngơi trước đi, chuyện của Bắc quốc phế đế, vẫn nên chờ đến khi lần chinh chiến này kết thúc rồi nói sau.” – Hoàng Việt khoát khoát tay, quay người rời đi.
Phó tướng xoay người ôm quyền, sau khi đưa tiễn Hoàng Việt, thừa dịp đêm tối, bốn bề vắng lặng, đứng dậy, một lần nữa hướng về chỗ cổ thụ bên ngoài doanh trại chạy đến. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lần này bên dưới gốc cổ thụ chôn một mảnh vải rách, nhờ vào ánh trăng, phó tướng trông thấy phía trên viết hai chữ lớn “rút lui”.
Ánh trăng nhạt nhạt rơi xuống, phó tướng hung ác nham hiểm cười cười, cắn nát ngón tay, viết xuống: Không cần lo lắng, đã có dê thế tội.
—
Editor: Tận hưởng bình yên trước cơn bão.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.