Nghe thấy Tiêu Dư An trả lời, Yến Hà Thanh thỏa mãn khẽ ừ, thu tay lại, được thả lỏng ra, Tiêu Dư An như con cá thiếu nước đạp đạp mấy cái, đứng dậy ngồi lại xuống cạnh bàn.
Tiêu Dư An nghiêng người, mặt gục xuống bàn, hận không thể hòa thành một thể với cái bàn gỗ.
Tiêu tổng tài đang tự hỏi nhân sinh.
Triết học Mác-Lênin nói! Ý thức! Là hình thức thống nhất giữa nội dung khách quan và chủ quan!
Cho nên Tiêu Dư An hắn dưới sự tẩy não độc hại của gần trăm vạn chữ trong nguyên tác, đương nhiên cảm thấy! Yến Hà Thanh hắn! Là người! Mở hậu cung mà không thèm chớp mắt! Cua em gái dễ như trở bàn tay! Một thẳng nam sắt thép!
Cứ cho là đại lão bà và nhị lão bà của hắn cùng nhau bỏ trốn, tam lão bà mỹ mãn thành thân, nhưng mà hắn còn có những lão bà khác mà!
Dù là trước đó Yến Hà Thanh có nói hắn chưa từng trải qua chuyện tình sự, Tiêu Dư An cũng cảm thấy đây chỉ là trạng thái tạm thời!
Tiêu Dư An ngàn tính vạn tính, đoán trước đoán sau, chính là! Đặc biệt! Không! Nghĩ đến! Cái thể loại như Yến Hà Thanh ở trong nguyên tác hàng đêm sanh ca với các em gái! Thế mà! Cong!
Bỗng nhiên Tiêu Dư An ngẩng đầu lên, quay đầu nhìn Yến Hà Thanh hỏi: “Có phải ngươi cũng là hồn xuyên không?”
Mắt thấy Yến Hà Thanh nhướn mày định đè lên tiếp, Tiêu Dư An vội vội vàng vàng hấp ta hấp tấp đưa tay ngăn lại: “Ngừng ngừng ngừng!!! Để cho ta suy nghĩ lại một chút!!! Muốn nghĩ lại!!! Ngươi trước tiên đừng có đến đây! Ngươi sáp qua một cái là đầu óc ta lại gián đoạn!”
Yến Hà Thanh ngồi lại lên ghế, thấy Tiêu Dư An lại cúi mặt xuống lần nữa, dán cái trán lên bàn, nằm sấp xuống tiếp tục suy nghĩ nhân sinh.
Xong, hiện tại nam chính truyện ngựa giống cong rồi, để coi cái bản tiểu thuyết nát này còn có thể dùng logic của nguyên tác triển thế nào được nữa.
Thế nhưng Yến Hà Thanh vậy mà lại nói hắn thích mình!?
Củ lạc giòn tan? TruyenLau.com
Rối giống như mớ bòng bong ấy, lấy tới mà xem, tháo không được, cắt cũng loạn, nhưng mà chỉ cần cẩn thận tìm đúng trọng điểm, từng chút từng chút tháo gỡ thì liền phát hiện rõ ràng hết thảy mọi thứ đã sớm bày ra rõ ràng rành mạch ở trước mặt ngươi.
Ví dụ như lúc ở chung trên núi, đột nhiên thay đổi thái độ.
Lại như cái hôm chia ly ấy, không hề giải thích mà đưa trâm đến rồi lại quăng trâm đi.
Lại tỉ như Tiết Nghiêm vì sao phải tốn hết tâm tư mà đi ly gián hai người bọn họ. Website TruyenLau.com
Thậm chí có thể truy đến ngày đó ở trên phố, người này cẩn thận từng chút từng chút một đem trâm đưa tới, nhà nhà lên đèn, từ nơi sâu thẳm, rối rắm giao ra bao nhiêu tình, hao tổn bao nhiêu tâm ý.
Tiêu Dư An thở dài thật dài, ngẩng đầu lên, nhìn Yến Hà Thanh, lúng túng nửa ngày nói: “Ta…”
“Không sao, không cần phải trả lời sớm như vậy, ngươi có thể từ từ suy nghĩ.” – Nói xong Yến Hà Thanh hướng về phía Tiêu Dư An vươn tay, sau khi Tiêu Dư An vô thức tránh cánh tay hắn đưa tới, bỗng dưng cả người cứng đờ.
Nguy rồi, mình hành động như vậy, nhất định sẽ làm Yến Hà Thanh bị tổn thương.
TruyenLau
Ai ngờ biểu tình Yến Hà Thanh lại lạnh nhạt, tiếp tục đưa tay qua, vuốt vuốt cái trán Tiêu Dư An vì gục xuống bàn mà đã đỏ bừng: “Tiêu Dư An, ngày mai ta không thể không đi, chờ sau khi thu phục được Đông Ngô quốc, ta sẽ trở về tìm ngươi, khi đó, ngươi lại cho ta câu trả lời cũng không muộn.”
Yến Hà Thanh thu tay lại, dừng một chút, vẻ mặc nghiêm nghị nhìn Tiêu Dư An, ngữ khí trở nên chậm rãi bình thản: “Nhưng nếu ngươi không còn ở lại Đào Nguyên thôn, cũng không lưu lại bất kỳ tin tức gì cho ta, vậy thì ta nhất định sẽ tìm khắp thiên hạ, dù đào sâu ba thước đất cũng phải đem ngươi bới ra.”
Tiêu Dư An nói: “Woa… wow.”
Yến Hà Thanh nói: “…Woa wow?”
Thế, thế, thế hắn nên nói gì bây giờ?
Người anh em, lợi hại lợi hại?
Tiêu Dư An còn đang suy nghĩ viển vông, lúc lấy lại tinh thần đã bị Yến Hà Thanh dùng hai tay nắm lấy cổ tay, cả người đặt ở trên bàn.
Nữa hả?! Kịch bản nam thứ khổ tình bị đem đi làm đệm chân rồi phải không?!
Khoảng cách giữa hai người chẳng qua chỉ có vài tấc, đối mặt mấy giây, Yến Hà Thanh mở miệng: “Tiêu Dư An, nếu như ngươi vô tâm, thì đẩy ta ra, đừng để ta lưu lại chút tưởng niệm nào, nếu không.”
Tiêu Dư An đột nhiên động thân, dùng trán mình đập vào trán Yến Hà Thanh, đập đến mức vang lên tiếng vang nhỏ, trực tiếp cắt ngang lời nói của Yến Hà Thanh.
Tiêu Dư An nói: “Ta biết rồi, những gì ngươi nói ta đều nhớ.”
Yến Hà Thanh nói: “…Ừm, đúng rồi, lúc nãy ngươi muốn nói gì?”
Bỗng dưng Tiêu Dư An nhớ tới gì đó, vô thức khẽ kêu: “A…”
A…. chuyện hắn quyết định thay Trương Trường Tùng đi đến quân doanh làm đại phu, còn… còn có thể nói ra sao?
Tiêu Dư An nhớ tới trước đó lúc ở y quán, hắn thề son sắt với Trương Trường Tùng và Trương Bạch Thuật bảo đừng lo lắng, hắn có đùi để ôm, có thể đi cửa sau. Bây giờ nhìn lại…
Sẽ không phải từ đi cửa sau biến thành bị đi cửa sau đó chứ…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.