Mỗi một nhân sĩ thành công! Đều có một bộ lý luận quy hoạch tương lai!
Có mục tiêu! Mới có động lực!
Có kế hoạch! Mới có hiệu suất!
Làm một tổng tài! Tiêu Dư An hắn mặc dù không dính nổi hai chữ bá đạo, nhưng mà dù sao năm đó hắn cũng là một nhân sĩ thành công! Bết rõ tầm quan trọng của tầm nhìn lâu dài!
Tiêu Dư An ban đêm một mình không ngủ được, cuộn chân ngồi ở trên giường, một tay chống đầu nghĩ sau này mình nên làm cái gì.
Tiêu Dư An cảm thấy hắn hẳn là phải định vị mục tiêu nhỏ trước, tỉ như là bình an vượt qua đêm nay.
Sau đó hắn liền bị tập kích vào ban đêm.
Được rồi! Có thể đừng có dùng hành động thực tế nói với mình là: Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa không!!!
Tiêu Dư An còn đang chống đầu suy nghĩ, hai mắt mở trừng trừng nhìn thấy hai người áo đen lật cửa sổ nhảy vào.
Phỏng chừng là không nghĩ tới Tiêu Dư An còn chưa có ngủ, hai người áo đen vừa vững vàng hạ xuống, ngẩng đầu lên, đột nhiên ngây ra tại chỗ.
… Vì cái khỉ gì mà hai người các ngươi lại bị ta dọa, hai người mới là người đến dạ tập đó, mấy người đi tập kích ban đêm các ngươi đều không cần mặt mũi như vậy à?
Tiêu Dư An ngồi thẳng người lên, nhìn người áo đen bên trái, lại nhìn người áo đen bên phải, há mồm vừa muốn mở miệng thì một người đã xông đến.
“Các ngươi… ặc ặc.” – Tiêu Dư An còn chưa kịp nói gì đã bị người áo đen kia che miệng.
Chờ một chút! Ta không có ý định kêu người đâu! Ta chỉ muốn cùng các ngươi giao lưu trao đổi thôi! Có chuyện gì có thể bình tĩnh mà nói được không! Câu thông mới có thể giải quyết vấn đề! Bạo lực không thể đạt được gì đâu!
Một người áo đen khác bước nhanh tới, giật miếng vải che mặt màu đen xuống một cái: “Hoàng thượng đừng sợ, là ta, chúng ta tới cứu ngài.”
Rõ ràng ngoài ý liệu, nhưng lại nằm trong dự liệu, Dương Liễu An nhìn thấy toàn thân trên dưới Tiêu Dư An đều bị thương, hai con ngươi phát hồng, thanh âm mang theo bi thương: “Hoàng thượng, vi thần tới chậm, ngài chịu khổ rồi, vi thần mang ngài ra ngoài.”
“Liễu An, quả thật là ngươi!” – Nhãn tình Tiêu Dư An sáng lên.
“Thời điểm tách ra, hoàng thượng đã cùng vi thần ước định, vi thần ngày ngày để ở trong lòng, đợi đến tháng hai, vội vàng chạy đến, không nghĩ tới… không nghĩ tới Bắc quốc lại…” – Bi ai trong mắt Dương Liễu An lại sâu thêm ba phần, hắn còn chưa nói xong, một người áo đen khác đã tiến đến làm cái thủ thế đi mau. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“A đúng rồi, hoàng thượng, chúng ta trước rời đi đã, mới nãy lúc chúng ta vào, binh lính tuần tra bên ngoài rất ít, không cần lo lắng có nguy hiểm.” – Dương Liễu An đưa tay muốn cõng Tiêu Dư An lên.
“Chờ một chút.” – Tiêu Dư An tự mình chống đỡ cột giường đứng lên, hắn đi đến bên cạnh bàn, từ trong ngực lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ, trong hộp gỗ lẳng lặng nằm một cây trâm bạch ngọc, một cây trâm hồng sắc, còn có một đoạn dây cột tóc màu xám, giống như đang nói những đoạn thời gian đã từng xảy ra, hôm nay đã sớm cảnh còn người mất.
Tiêu Dư An lấy từ trong hộp gỗ ra cây trâm bạch ngọc, ánh mắt của hắn ảm đạm, đem trâm bạch ngọc cầm ở trong tay cẩn thận v**t v*, sau đó không chút do dự đặt lên bàn. Website TruyenLau.com
“Hoàng thượng?” – Dương Liễu An nhẹ giọng gọi.
Tiêu Dư An đem cây trâm màu son cùng với dây cột tóc cho vào trong hộp, một lần nữa thả vào trong ngực, quay đầu nói với Dương Liễu An: “Liễu An, ta đã không còn là hoàng thượng, ta cũng không còn là quân vương Bắc quốc, ta…”
Thanh âm Tiêu Dư An giảm dần, hắn đứng tại chỗ, nhìn quanh từng góc tẩm cung, đây không phải là không nỡ bỏ, mà là một loại cảm khái: Sống sống chết chết, đúng đúng sai sai, ai đúng ai sai. Sau khi nhìn quanh một lượt, Tiêu Dư An đột nhiên nở nụ cười, nhanh chân đi đến cửa sổ: “Đi! Chúng ta đi!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.