Sau khi hai người chia tay, Tiêu Dư An ung dung chậm rãi đi về hướng nhà gỗ, trên đường về thuận tiện hái thêm chút quả dại, nào biết thời tiết không tốt, đột nhiên trở nên âm u, bắt đầu mưa. Trong núi sâu cây cối rậm rạp nên chưa phát hiện là đã mưa lớn, Tiêu Dư An lười chẳng muốn chạy, tiện tay hái miếng lá chuối đội lên đầu rồi đi về nhà gỗ.
Mắt thấy chỉ còn cách nhà gỗ rất gần, Tiêu Dư An đột nhiên dừng bước.
Hắn trông thấy Yến Hà Thanh đang đứng bên ngoài nhà gỗ.
Mưa rơi nặng hạt, gió thổi bay vạt áo, Yến Hà Thanh không che chắn gì đứng bên ngoài phòng, không biết là đã đứng bao lâu, cả bộ áo trắng đều đã ướt nhẹp, nước mưa từ tóc cùng sườn mặt hắn chảy xuống rơi vào hố nước khiến mặt nước nổi lên từng điểm sóng.
Tiêu Dư An nhìn thấy hắn một tay chắp sau lưng, hai mắt nhìn về hướng mình đã rời đi, tựa như nhìn thấy lại tựa như không phải, nước mưa làm đôi mắt kia trở nên mông lung, cũng khiến thân ảnh Yến Hà Thanh trở nên mơ hồ, giữa mênh mông mịt mờ, phảng phất nhìn không rõ.
Đầu tiên Tiêu Dư An khẽ giật mình, sau đó ăn một quả đỏ, vội vàng chạy tới kéo hắn: “Ngươi sao… công tử, sao lại đứng ở đây? Trời mưa rồi, mau vào phòng.”
Giọng nói của Yến Hà Thanh khàn khàn, hơn nửa ngày mới khẽ nói: “Ta tưởng là… tưởng là ngươi lại rời đi.”
Tiêu Dư An kéo người vào trong nhà gỗ, khó hiểu hỏi: “Lại? Ý ngươi là bình thường ta vẫn lên núi hái thuốc ấy hả? Nhưng chẳng phải mỗi lần ta đều trở về đó sao? Tội gì lại ra bên ngoài đội mưa chờ chứ, trên người ngươi còn có vết thương, đừng để bị ướt làm cho nặng hơn.”
Một lúc lâu Yến Hà Thanh vẫn không trả lời, chờ đến khi Tiêu Dư An nhóm một đống lửa ở giữa phòng rồi mới lại mở miệng: “Vừa nãy… ta nghe thấy ngươi đi cùng người khác.”
“A?” – Tiêu Dư An đang cởi áo ngoài bị mưa làm ướt, không kịp phản ứng, đến khi não nhảy số rồi thì không khỏi chửi thề một tiếng.
Yến Hà Thanh nghe được giọng của Trương Bạch Thuật?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dù sao thì đối với Yến Hà Thanh, hiện tại mình đang là Lâm Tham Linh, nếu muốn diễn được mấy màn tình cảm thì vẫn nên tranh thủ thời gian giải thích cho rõ ràng thì hơn.
Tiêu Dư An nói: “Công tử đừng hiểu lầm, đó là sư huynh của ta, hắn lên núi hái thuốc thì trùng hợp đụng phải chúng ta, công tử mau thay quần áo đi, đừng mặc đồ ướt.”
Yến Hà Thanh cụp mắt, khẽ ừ, bộ dáng vẫn có vẻ mất mát như cũ, để mặc cho Tiêu Dư An giúp mình cởi áo ngoài ra, không tiếp tục lên tiếng.
TruyenLau.com
Trong lòng Tiêu Dư An lộp bộp một tiếng.
Nhìn bộ dáng này của Yến Hà Thanh, khả năng là đối với Lâm Tham Linh do mình giả dạng thành đ*ng t*nh, muốn đem nàng thu vào hậu cung rồi. Nhưng mà, Yến ca, tà mị cuồng quyến của ngươi đâu? Mặc dù ngươi không phải bá đạo tổng tài, nhưng mà cũng được coi là cùng một loại hình như thế, bá đạo tổng tài ăn giấm chẳng lẽ không phải là đè xuống cưỡng hôn, cưỡng hôn xong thì đe dọa, kiểu như, ngươi mà còn đến gần nam nhân kia ta nhất định sẽ đánh gãy chân hắn, các thứ các thứ sao?
Ngươi đừng có mất mát như thế chứ! Ngươi lại còn đứng dưới mưa đợi người! Loại thiết lập của ngươi là bá đạo tổng tài, không phải nam hai khổ tình đâu Yến ca!! Nhìn bộ dáng này của ngươi lương tâm ta không yên nổi á á! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngoài phòng mưa to, từng hạt từng hạt rơi trên mặt đất, trong phòng hai người mỗi người mang một tâm sự riêng, nhất thời trở nên trầm mặc. Sau khi Tiêu Dư An giúp Yến Hà Thanh cởi xong áo ngoài thì cầm đến bên cạnh đống lửa hong khô, nghĩ đến việc áo trong Yến Hà Thanh cũng bị ướt, quay đầu đi đến gần muốn cho hắn dựa vào để cơ thể ấm hơn chút.
Ai ngờ Yến Hà Thanh cũng lại trùng hợp dịch về bên này, Tiêu Dư An vừa mới quay lại đã đụng phải người Yến Hà Thanh.
Củi khô cháy hừng hực trong đống lửa phát ra nhưng âm thanh lách tách rất nhỏ, trong phong lại lập tức lâm vào im lặng.
Tiêu Dư An vẫn duy trì tư thế nhào vào lòng Yến Hà Thanh, nháy mắt mấy cái, phát hiện môi của mình đang dán vào khuôn mặt vì nước mưa chưa khô mà trở nên lạnh lẽo vô cùng kia.
Ánh lửa nóng rực nhảy nhót trong đôi mắt đang chậm rãi trợn to của Yến Hà Thanh, đất trời lặng im, chẳng qua chỉ trong một cái chớp mắt.
Tiêu Dư An vốn định cấp tốc lui lại nói xin lỗi, nhưng một giây sau hắn đã bị Yến Hà Thanh kéo lấy cổ tay đè xuống mặt đất, y phục nửa ướt nửa khô của hai người dán lại thành một khối, bị nhiệt độ cơ thể làm cho dần ấm lên. Tiêu Dư An còn chưa kịp phản ứng đã bị Yến Hà Thanh mạnh mẽ hôn môi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.