Mà hiện tại, giờ phút này, bên ngoài hoàng thành Nam Yến quốc, hai tay Tiêu Dư An ôm lấy một gốc đại thụ, rất con mẹ nó không muốn đi, làm ra tư thế đố ngươi làm gì được ta đó, không ngừng hô to: “Ta bị say xe ngựa, ta không ngồi!”
Mấy thị vệ đi cùng vừa kéo hắn vừa khuyên: “Tiêu quận vương à! Ngài không biết cưỡi ngựa, cũng không muốn ngồi xe ngựa, thế thì chúng ta không thể về Tây Thục quốc được!”
Một người khác cũng thành tâm khuyên nhủ: “Tiêu quận vương, sau khi trở về Tây Thục quốc rồi, ngài chính là hoàng đế Tây Thục đó, ở trên vạn người, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, sao lại phải ở đây liều chết với chúng ta chứ, bị người ta đè đầu cưỡi cổ, lại còn không có tự do.”
Tiêu Dư An nói: “Ta không muốn làm hoàng đế Tây Thục quốc gì hết a a a, ta phải ngủ với Yến Hà Thanh, không được ngủ với Yến Hà Thanh thì nhân sinh còn ý nghĩa gì nữa, đời này không hối hận vì đã xuyên sách đến đây, chỉ cầu một lần ngủ với Yến Hà Thanh!”
Hai thị vệ: “…”
Sao hắn dám gọi thẳng tính danh của hoàng thượng! Sao hắn dám gọi thẳng tính danh lại còn trêu ghẹo hoàng thượng! Sao hắn dám dùng chuyện kia để trêu ghẹo!!! Sao hắn dám hả!!!
Cuối cùng, mấy thị vệ hộ tống phải hao hết sức chín trâu hai hổ mới đem Tiêu Dư An nhét được vào trong xe ngựa, có mấy lần Tiêu Dư An muốn vén rèm trốn đi, lại bị cưỡng ép trấn áp.
Thế là Tiêu Dư An bắt đầu ở bên tai mấy tướng sĩ kia lải nhải hòng độc hại tinh thần bọn họ: “Trước đó ta đã tìm người tính qua rồi, trong mệnh của hoàng thượng các ngươi thiếu ta, thật đấy. Còn có, ta nói cho các ngươi này, các ngươi đừng có thấy bình thường hoàng thượng của các ngươi lạnh như băng, bộ dáng vô tình, thực ra hắn đã cầm phải kịch bản của nam hai khổ tình rồi! Ha! Không nghĩ tới chứ gì! Nói lại thì Yến ca của ta cũng thật tốt, đã từng trăm phương nghìn kế không để d*c v*ng của mình làm tổn thương ta, cái này chính là tình yêu đó các anh em! Haiz, sao ta lại không biết được tâm ý của hắn sớm một chút chứ.”
Tinh thần của các thị vệ đang đứng trên rìa vách núi có nguy cơ sụp đổ.
Nhưng mà sau khi xe ngựa dần rời xa hoàng thành, Tiêu Dư An bắt đầu yên lặng hơn, hắn vén rèm lên, không hề chớp mắt nhìn lại phía sau xe ngựa, mong mỏi cùng chờ mong cũng chầm chậm tan biến. Cảm xúc đi từ chờ mong đến hồn bay phách lạc, lộ trình ngắn ngủi, Tiêu Dư An trông đợi mòn mỏi, trong lòng nếm đủ ngọt bùi cay đắng.
Mắt thấy hoàng thành Nam Yến quốc càng ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ, mãi đến khi Tiêu Dư An nhoài cả người ra khỏi xe ngựa cũng nhìn không thấy, đột nhiên một nỗi sợ hãi bao trùm toàn bộ trái tim Tiêu Dư An.
Thiêm Hương không đưa tấm vải bào viết chữ “ta yêu ngươi” bằng tiếng anh cho Yến Hà Thanh sao?
Hai người lại phải một lần nữa chân trời góc bể rời xa nhau? Vậy lần tiếp theo được gặp lại sẽ là lúc nào? Mấy tháng? Một năm? Vài năm? Nếu nhưng cả đời này hắn không còn cơ hội để nhìn thấy Yến Hà Thanh nữa thì phải làm sao đây?
Những ý niệm này cứ từ từ cắm rễ vào trong đầu Tiêu Dư An, giống như những chiếc kim nhỏ đâm vào khiến Tiêu Dư An mình đầy thương tích, toàn thân đau đớn.
Tiêu Dư An đột nhiên xốc màn xe ngựa lên, vẻ mặt bối rối, trong miệng lầm bầm: “Không được, ta phải quay lại, ta nhất định phải quay lại, ta muốn gặp Yến Hà Thanh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tiêu quận vương!” – Thị vệ vừa mới không để ý một chút đã thấy Tiêu Dư An không hề do dự lập tức nhảy khỏi xe.
Mặc dù tốc độc của xe ngựa không nhanh, nhưng cứ liều lĩnh nhảy xuống như thế cũng sẽ dễ dàng bị thương. Tiêu Dư An rơi xuống đất lăn hai vòng, không để ý đến cơn đau, chống người đứng dậy muốn hướng về phía Nam Yến quốc mà chạy.
Thị vệ trên xe ngựa vội vàng giữ chặt lấy dây cương, ép ngựa dừng lại sau đó đuổi theo Tiêu Dư An: “Tiêu quận vương!”
Đột nhiên! Từ trong bụi cỏ bốn phía nhảy ra mấy người áo đen bao vây bọn họ, cũng chặn lại đường đi của Tiêu Dư An.
TruyenLau.com
Tiêu Dư An sững sờ, liên tiếp lùi về sau mấy bước, quay đầu nhìn lại mấy thị vệ kia, ai ngờ mấy thị vệ cũng không biết phải làm sao, rút đao kiếm ra hô to với đám áo đen: “Các ngươi là người phương nào? Có mục đích gì?”
Mấy tên áo đen kia không nói một lời, tên cầm đầu nhìn chằm chằm Tiêu Dư An, làm một cái thủ thế. Trong khoảng khắc, không có giao lưu, không có báo hiệu, mấy tên áo đen đột nhiên rút trường kiếm đeo bên hông ra, đao quang kiếm ảnh đem theo sát ý không chút lưu tình, gào thét bổ về phía Tiêu Dư An.
—
Soup: Chương nào cũng 30 phút như chương này thì truyện hoàn từ lâu rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.