Sau khi dùng cháo loãng đơn giản lấp bụng, mọi người bắt đầu thương lượng đối sách để trốn ra khỏi hoàng thành. Đối với những bách tính muốn rời khỏi hoàng thành, Nam Yến quốc cũng không hà khắc, quy định ban ngày có thể rời đi.
Bởi vì nhân số quá nhiều, mọi người quyết định chia thành hai nhóm để rời đi, Tiêu Bình Dương mang theo Vĩnh Ninh công chúa đi trước, sau đó là Tiêu Dư An cùng với Dương Liễu An và Hiểu Phong Nguyệt ngụy trang thành ba huynh đệ chạy nạn, cuối cùng sẽ hội họp ở dịch trạm bên ngoài hoàng thành.
Điều khiến mọi người lo lắng nhất chính là Tiêu Dư An, chuyện hắn bỏ trốn khỏi cung điện hẳn là đã sớm bị phát hiện, nhưng mà mới nãy lúc tiểu tỷ tỷ thị vệ ra ngoài thám thính một vòng cũng không thấy bố cáo truy nã, không biết Yến Hà Thanh dự định làm gì, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Tiêu Dư An thay một thân quần áo cũ rách, lại dùng bụi đất đem mặt mình bôi đến mức không nhận ra nguyên trạng, Tiêu Bình Dương nhìn thấy, hỏi: “Có cần phải làm quá vậy không?”
Tiêu Dư An dùng nước giếng soi soi: “Hình như có chút.”
Nhưng mà không che không được, thị vệ nhìn thấy cái bộ dáng da mịn thịt mềm này của hắn, nhất định sẽ sinh nghi.
Tiêu Bình Dương dùng ngón trái cùng ngón trỏ vê cằm, nghĩ một lát nói: “Hay là ngài giả nữ đi.”
Tiêu Dư An: “Cái gì?”
Tiêu Bình Dương tìm tiểu tỷ tỷ thị vệ lấy một bộ váy ngắn màu xám vá chằng vá đụp sau đó đưa cho Tiêu Dư An: “Bắc quốc quân thượng, bảo mệnh quan trọng hơn.”
Tiêu Dư An: “…”
Đạo lý này ta hiểu, nhưng sao ngươi lại phải nén cười.
Được rồi được rồi, chạy trốn quan trọng hơn, không thể vì mình mà liên lụy đám người bọn họ được.
Tiêu Dư An đưa tay nhận lấy cái váy màu xám kia, đem thay, quân vương Bắc quốc dung mạo nhu mỹ, thân thể thon gầy, mặc như vậy nhìn qua đúng thật là không có điểm gì đáng nghi.
Tiểu tỷ tỷ thị vệ xem xét Tiêu Dư An nửa ngày, đưa tay bện cho hắn cái bím tóc nhỏ.
Tiêu Dư An: “…”
Vĩnh Ninh công chúa thay xong y phục đi ra, nhìn thấy Tiêu Dư An, đầu tiên là kinh hãi không dám nói lời nào, lúc tỉnh táo lại mới nói: “Vị tỷ tỷ này thật xinh đẹp.”
Tiêu Dư An nghĩ nghĩ, vuốt cuống họng õng à õng ẹo trả lời: “Muội muội nói đùa, không dám so sánh với muội muội.”
Vĩnh Ninh công chúa lập tức che miệng cười.
TruyenLau.com
Tiêu Bình Dương nhếch miệng, sau đó ghét bỏ nói: “Ngài tốt nhất là cứ giả câm đi, há miệng ra cái là lộ tẩy.”
Tiêu Dư An buông buông tay, lẩm bẩm một mình: “Đâu còn cách nào khác, k*ch th*ch tố nam khiến ta có hầu kết mà.”
Dương Liễu An cùng Hiểu Phong Nguyệt từ bên ngoài miếu hoang đi vào, Dương Liễu An nói: “Giữa trưa thủ vệ thay ca, chúng ta thừa dịp hiện tại nhanh chóng ra ngoài, hoàng thượng???”
Tiêu Dư An thấy Dương Liễu An bị cách ăn mặc như nữ tử của mình dọa đến hồn phi phách tán, đột nhiên cảm thấy buồn cười, thế là chống nạnh quay người lên đường: “Dương đại ca, làm sao thế? Ngay cả tiểu muội ta đây mà ngươi cũng không nhận ra?”
Dương Liễu An bỗng nhiên lùi ra phía sau mấy mét. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiêu Dư An ôm bụng cười to, các tiểu tỷ tỷ thị vệ Tây Thục quốc cũng không nhịn được che miệng cười trộm, bốn phía bầu không khí vui sướng, không hề có chút cảm giác khốn khổ khi chạy nạn nào.
Hiểu Phong Nguyệt che miệng cười xong, tiến lên ôn nhu nói khẽ: “Tiểu muội đừng sợ, đại ca nhị ca nhất định sẽ cứu ngươi ra ngoài.”
Tiêu Dư An gật gật đầu, những đè nén nhiều ngày nay vẫn vây ở đáy lòng cũng dần dần tán đi.
Việc này không nên chậm trễ, mười mấy người vội vàng đi tới phía dưới cổng thành, Tiêu Bình Dương cùng Vĩnh Ninh công chúa rời đi trước, thủ vệ ngăn hai người lại chỉ hỏi vài câu sau đó thì thả đi, nhìn qua có mười phần thuận lợi.
Website TruyenLau.com
Mắt thấy đã đến phiên ba người huynh “muội” chạy nạn, Dương Liễu An cùng Hiểu Phong Nguyệt đem Tiêu Dư An nửa giấu nửa bảo vệ ở sau lưng, theo đám người ra khỏi thành chậm rãi đi về hướng ngoài thành.
Thị vệ thủ thành theo thường lệ ngăn ba người lại hỏi: “Mấy người?”
“Vị quan gia này, ta cùng đại ca, còn có muội muội, ba người.” – Hiểu Phong Nguyệt khẩn trương nắm lấy cổ tay Dương Liễu An, nhưng vẻ mặt lại hết sức trầm ổn.
“Trước kia nhà ở đâu?”
“Phía tây ngoại thành.”
Thị vệ thủ thành quét qua ba người một chút, chỉ vào Tiêu Dư An: “Ngươi, ngẩng đầu lên nhìn xem.”
Tâm ba người gần như nhảy lên tới cổ họng, Tiêu Dư An chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt hắn bôi đầy bùn đất, cũng không dễ nhìn ra nguyên bản.
Thị vệ thủ thành gật gật đầu, lại hỏi mấy vấn đề đơn giản, vung tay lên, chuẩn bị cho đi.
Trong lòng ba người vui mừng, vội vàng hướng về phía ngoài thành đi ra.
Mắt thấy cửa thành đã sắp bị bỏ lại phía sau lưng, Tiêu Dư An hít sâu một hơi, muốn làm dịu đi tâm tình khẩn trương, bả vai lại đột nhiên bị người đè lại.
Toàn thân Tiêu Dư An cứng đờ, chỉ nghe thấy đằng sau truyền đến một giọng nam: “Vị cô nương này, có thể dừng bước nói chuyện được không?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.