*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đảo mắt lại qua mấy ngày, từng tràng pháo ở cửa phủ đệ của Tiêu Dư An liên tiếp nổ vang, Tiêu Dư An che lỗ tai, nhìn lụa đỏ được treo trên xà nhà xung quanh mình cùng với đèn lồng đỏ chót dưới mái hiên mới có cảm giác hoảng hốt vì Lâm Tham Linh sắp xuất giá.
Ở cổng có hài đồng năm sáu tuổi cầm xiên mứt quả, vỗ tay cười, lớn tiếng ồn ào: “Kiệu hoa hoa, người khiêng kiệu. Nhà ai sắp đón nương tử đến? Thổi thổi kèn, đốt pháo pháo, khắp nơi đều thật náo nhiệt! Xuất giá rồi, có người muốn xuất giá rồi!”
Tam Di cười đến không ngậm được miệng, cho hài tử đang reo hò ở cổng mễ hoa tô*.
(*Mễ hoa tô 米花糕: cái này t thấy giống bỏng gạo của mình lắm á.)
Tiêu Dư An đi đến phòng của Lâm Tham Linh, nhẹ nhàng gõ cửa một cái gọi: “Tham Linh, đã mặc xong giá y chưa? Trương Bạch Thuật sắp tới rồi đó.”
“Tiêu công tử? Mau vào đi.” – Cửa két một tiếng mở ra, Lâm Tham Linh mặc một thân giá y đỏ chót đứng ở cửa, giống như ráng mây màu lửa đỏ.
Tiêu Dư An cười: “Thật là đẹp, ngươi xoay một vòng cho ta xem chút nhá?”
Lâm Tham Linh đỏ mặt cúi đầu, nhấc mép váy, đứng nguyên tại chỗ xoay một vòng.
Tiêu Dư An đột nhiên nhớ tới kịch bản nguyên tác.
Trong nguyên tác, sau khi Yến Hà Thanh thu phục Đông Ngô quốc đã đưa Lâm Tham Linh về cung điện Bắc quốc.
Đêm đó, lúc Lâm Tham Linh được cung nữ đỡ xuống xe ngựa, trước mắt hiện ra toàn bộ đều là tường thành màu son của cung điện.
“Cô nương, theo ta vào cung thôi!” – Lão cung nữ tóc mai đầy tơ bạc cúi người nói.
Lâm Tham Linh ngắm nhìn tường thành trang nghiêm túc mục, ngói vàng cửa son, bốn phía lặng yên không một tiếng động, tuyết rơi lả tả.
“Cô nương.” – Lão cung nữ lại gọi một tiếng.
TruyenLau
Lâm Tham Linh đem ánh mắt thu hồi lại, lại vẫn trầm mặc, bỗng nhiên, nàng đưa tay vê lấy sáp nến đỏ trên chiếc đèn của cung nữ đốt đèn, bôi lên môi, lại giật xuống màn che đỏ chót trên xe ngựa khoác lên người.
Ánh trăng tô điểm, vải hồng bay lên, Lâm Tham Linh ở trước cửa cung miễn cưỡng xoay một vòng, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nàng dịu dàng nhẹ giọng cười hỏi: “Một thân này của ta, có giống giá y không?”
Dứt lời, Lâm Tham Linh không đợi ai trả lời, quay người bước vào cung.
TruyenLau
Sau đó cả đời này cũng chưa từng rời khỏi bức tường thành sơn son này.
Trong nguyên tác, cả đời Lâm Tham Linh hưởng vinh hoa phú quý, không thiếu một cái gì, bất cứ thứ gì cũng đều có, lại duy nhất không có người để nàng được một lần mặc lên giá y mà cả đời này nàng tưởng niệm.
Đột nhiên Tiêu Dư An cảm thấy Yến Hà Thanh có chút cặn bã, thế là chạy về sương phòng đấm cho hắn một đấm.
Yến Hà Thanh miễn cưỡng được coi là người bệnh ngồi trên giường chẳng hiểu ra làm sao lại ăn đấm: “…?”
Sau khi Tiêu Dư An nện xong, lại ngồi xuống bên cạnh Yến Hà Thanh, hỏi: “Lát nữa ta đến chỗ sư phụ uống rượu mừng, ngươi đi không?” TruyenLau.com
Yến Hà Thanh nói: “Đi.”
Tiêu Dư An híp mắt nhìn hắn: “Lâm Tham Linh phải thành thân.”
“Ừm.”
“Thực sự phải gả đấy! Khoảng nửa canh giờ nữa là lên kiệu hoa.”
Yến Hà Thanh không hiểu chuyện này thì liên quan gì tới hắn, đành phải ừ một tiếng.
Tiêu Dư An sờ sờ cằm, cảm thấy cái dáng vẻ thờ ơ này của Yến Hà Thanh không giống giả vờ, không khỏi cảm khái một tiếng, nam chính thật đúng là cầm được thì cũng buông được. Nhưng mà cũng đúng thôi, chỉ nghĩ đến số lượng hậu cung kia của Yến Hà Thanh thì cũng chẳng lo ít đi một người như Lâm Tham Linh.
“Cái gì ít đi?” – Yến Hà Thanh nhíu mày hỏi.
“A…” – Lúc này Tiêu Dư An mới phát hiện mình không cẩn thận đem lời trong lòng nói ra, liên tục xua tay: “Không có gì, không có gì.”
“Hậu cung?” – Yến Hà Thanh nhìn chằm chằm Tiêu Dư An, nhắm hai mắt lại.
“Ha ha, ha ha, ngươi, ngươi nghe thấy rồi à?” – Tiêu Dư An vừa cười vừa muốn đứng dậy định chuồn đi, lại bị Yến Hà Thanh đè lại, đành phải vội vàng nói: “Yến ca, ngươi làm quân thượng Nam Yến quốc lâu như vậy, tính ra cũng phải có một hai phi tử cứ nhỉ, ta hiểu, ta hiểu mà, ta…”
“Không có.” – Yến Hà Thanh đột nhiên mở miệng cắt ngang lời Tiêu Dư An.
Tiêu Dư An vẫn còn đang chuẩn bị thao thao bất tuyệt lầm bẩm, bị một câu không có của Yến Hà Thanh làm cho nghẹn trở về.
“Không có… không có?”” – Mặt mũi Tiêu Dư An tràn đầy sợ hãi.
Yến Hà Thanh nhìn chằm chằm Tiêu Dư An, nói ra từng chữ một: “Ta không có phi tử.”
Trong lòng Tiêu Dư An nghĩ có lẽ là chưa lập phi: “Ầy, còn chưa cho danh phận à, vậy…”
Yến Hà Thanh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta không có cùng người khác phát sinh tình sự.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.