Yến Hà Thanh thu dọn qua tấu chương một chút, đứng dậy đi đến tẩm cung, không còn sớm nữa, Tiêu Dư An không có ai bên cạnh thì không ngủ được, hắn phải nhanh đi về.
Yến Hà Thanh trở lại tẩm cung, cho lui tất cả thị vệ, đẩy cửa đi vào, vừa bước vào tẩm cung Yến Hà Thanh đã nhận thấy hôm nay khác hẳn so với mọi ngày.
Bình thường bất kể là Yến Hà Thanh về trễ đến mức nào, Tiêu Dư An nhất định sẽ để đèn mà chờ hắn, mấy ngày trước đây Tiêu Dư An bị thương nặng không thể không nằm trên giường thì cứ nằm yên trên giường như thế, thấy hắn trở về thì ngoan ngoãn nở nụ cười gọi hắn Yến ca.
Nhưng hôm nay trong tẩm cung đen kịt một mảnh, ngay cả người hầu hạ Tiêu Dư An là Thiêm Hương cũng không ở đây.
Yến Hà Thanh trù trừ một hồi, mượn ánh trăng sáng đi vào tẩm cung, ở một góc khuất trong tẩm cung đốt huân hương không rõ mùi vị, khói trắng lượn lờ đan xen dưới ánh trăng tựa như nhảy múa, lúc Yến Hà Thanh đi đến bên giường thì đột nhiên dừng bước.
Trên giường, hai tay Tiêu Dư An bị lụa đỏ trói lại, cả người co quắp trong một góc, bị cột vào giường, tóc đen tản mát, y phục trên người đều mở ra, th*n th* tr*ng n*n như bạch ngọc như ẩn như hiện, hiện ra cảnh đẹp mê người.
Tiêu Dư An đợi hồi lâu, tay chân đều tê cả, rõ ràng hắn đã chuẩn bị tinh thần lâu như thế rồi nhưng khi nhìn thấy Yến Hà Thanh lại có chút khẩn trương, nuốt khan một chút, lắp bắp nói: “Yến, Yến ca, người về, về rồi?”
Yến Hà Thanh đưa mắt nhìn hắn một hồi, đi đến cạnh bàn gỗ châm nến lên, lại đi về giường lần nữa, đưa tay xoa xoa thân thể Tiêu Dư An.
Hơi lạnh nơi đầu ngón tay khiến Tiêu Dư An hơi co rúm lại một chút, Tiêu Dư An còn tưởng rằng Yến Hà Thanh cuối cùng cũng không giận nữa, ngửa đầu muốn hôn.
Ai ngờ Yến Hà Thanh lại nghiêng đầu, đầu ngón tay v**t v* miệng vết thương ở bụng Tiêu Dư An: “Hôm nay đã thay thuốc rồi à?”
Tiêu Dư An vội vàng nói: “Thay rồi, thay rồi.”
Yến Hà Thanh ừ một tiếng, cởi lụa đỏ trói trên tay trên người Tiêu Dư An ra, kéo y phục của hắn lại, đem người nhét vào trong chăn.
Tiêu Dư An gấp đến độ túm chặt lấy cổ tay Yến Hà Thanh, đem hắn kéo về phía mình: “Yến ca, ta thật sự đã biết sai rồi!”
Yến Hà Thanh nhìn Tiêu Dư An, đôi mắt đen nhánh, hắn nói: “Tiêu Dư An, ta từng mơ thấy ngươi hơn hai trăm lần, gần như là lần nào cũng là cảnh ngươi tự vẫn chết trước mắt ta, sau đó, mấy ngày gần đây, ta không còn mơ thấy ngươi tự vẫn nữa, ta lại mơ thấy ngươi nhảy từ trên vách núi xuống, thịt nát xương tan, thi cốt không toàn, lại không trở về tìm ta.”
Cổ họng Tiêu Dư An nghẹn lại, hốc mắt khô khốc, nói: “Yến ca… ta… ta…” TruyenLau
Tiêu Dư An nói không ra được lời giải thích, hắn cúi đầu, nhịn xuống khóe mắt cay cay, đang nghĩ phải làm thế nào cho tốt.
Yến Hà Thanh nhìn hắn, đột nhiên nhớ tới lúc Tiêu Dư An xuyên hồn trở lại, mình đem hắn đẩy ra khỏi tẩm cung, hôm đó tuyết bay đầy trời, thân thể Tiêu Dư An đơn bạc, có lẽ là vì đau cũng có lẽ là vì lạnh, hốc mắt hắn cũng đỏ bừng giống hệt như ngày hôm nay.
Yến Hà Thanh đột nhiên đau lòng.
Yến Hà Thanh ngồi xuống giường, đem Tiêu Dư An áp lên cột giường hôn hắn, hôn lên khóe mắt của hắn sau đó lại hôn lên đôi môi mỏng kia, thành kính trân trọng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nụ hôn qua đi, Tiêu Dư An chỉ trời chỉ đất, gằn từng chữ một: “Nhất định sau này ta sẽ khiến ngươi mơ thấy ta nhảy nhót tưng bừng, xoay tròn lăn lộn.”
Yến Hà Thanh ừ một tiếng, vừa muốn để Tiêu Dư An tranh thủ thời gian dưỡng thương cho tốt thì Tiêu Dư An lại đột nhiên túm lấy tay áo hắn, cười cười, lắp bắp nói: “Tướng, tướng công, ngươi xem, xem, hôm nay, ngày tốt cảnh đẹp, hay là, hay là…”
TruyenLau.com
Nói được phân nửa, Tiêu Dư An nói không nổi nữa, sờ sờ mặt nhìn trời nhìn đất: “Khụ, không nói được nữa, sao lại xấu hổ thế cơ chứ…”
Nào biết Tiêu Dư An còn chưa dứt lời, đột nhiên lại bị Yến Hà Thanh đè xuống giường, hô hấp của Yến Hà Thanh hơi gấp, đôi mắt phát sáng, thanh âm mặc dù đã khắc chế nhưng vẫn run nhè nhẹ, hắn nói: “Ngươi gọi ta là gì?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.